Đêm. Sài Gòn vẫn thở nhịp đều, nhưng trên ban công tầng 12 của một căn hộ penthouse giữa lòng quận Nhất, thời gian dường như ngừng lại. Mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ công viên gần đó vương vào, hòa lẫn với vị nồng của ly rượu vang đỏ còn hơn nửa trên bàn đá. Bùi Vĩnh Khang, giám đốc điều hành trẻ tuổi của tập đoàn BVA, đứng đó, tấm lưng rộng tàng ẩn dưới ánh đèn hắt ra từ phòng khách, ánh mắt xa xăm nhìn về phía sông Sài Gòn lấp lánh như dải ngân hà.
Mười năm. Đã mười năm kể từ ngày anh gặp cậu.
Tiếng dép lê khẽ chạm sàn nhà đá cẩm thạch, đều đặn và nhẹ nhàng. Vĩnh Khang không cần quay lại cũng biết là ai. Mùi hương trà bá tước và chút xạ hương quen thuộc vương vấn quanh người đó, tựa như một dấu ấn không thể phai mờ.
“Vẫn chưa ngủ sao?” Giọng nói trầm ấm vang lên, đủ sức xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya.
Vĩnh Khang khẽ nhếch môi, không quay đầu. “Chưa. Em thì sao?”
“Mất ngủ. Thấy anh còn thức nên ra đây.” Chu Diệu Phong, nhà thiết kế nội thất đang lên, bước đến, đứng cạnh anh, hai tay đặt lên thành ban công. Gương mặt thanh tú của cậu dưới ánh trăng mờ hiện lên vẻ tĩnh lặng, đôi mắt sâu thăm thẳm ẩn chứa điều gì đó khó gọi tên.
Không gian lại chìm vào im lặng. Chỉ có gió đêm vuốt ve, mang theo hơi thở của thành phố không ngủ. Vĩnh Khang đưa tay ra, khẽ chạm vào bàn tay Diệu Phong đang đặt trên thành đá. Làn da cậu lạnh toát, nhưng khi ngón tay anh lướt qua, một dòng điện nhỏ như chạy qua cả hai.
Diệu Phong không rút tay lại, cũng không phản ứng gì khác, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn anh. Ánh mắt đó, bao năm rồi vẫn khiến Vĩnh Khang bối rối. Trong đó có tin tưởng, có thấu hiểu, và cả một sự cam chịu đến đau lòng.
“Anh… có chuyện muốn nói.” Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn hơn bình thường. Anh chậm rãi xoay người, đối diện với Diệu Phong. Gương mặt góc cạnh của anh dưới ánh trăng như được điêu khắc, ẩn hiện một vẻ kiên định đến đáng sợ.
Diệu Phong khẽ nhướn mày, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh Vĩnh Khang. “Chuyện gì?” Giọng cậu bình thản, nhưng Vĩnh Khang biết, dưới lớp vỏ đó là một sự căng thẳng tột độ.
