Tiếng chuông điện thoại xé tan màn đêm, ồn ào như tiếng còi cứu hỏa ngay bên tai. Trịnh Kiên quơ tay, va phải ly cà phê đá đã nguội ngắt trên bàn cạnh giường. Anh rủa thầm. Vẫn là cái bài nhạc chuông “Anh Thám Tử” cũ rích. Vẫn là 3 giờ 17 phút sáng. Và vẫn là giọng nói hớt hải của đội trưởng Nam: "Kiên, vụ án mới. Trần Gia Bảo. Chung cư Sapphire, tầng 15. Anh đến ngay."
Lần thứ sáu.
Trịnh Kiên bật dậy, đầu óc ong ong. Anh nhìn chằm chằm vào tấm lịch treo tường, ngày 14 tháng 10. Thứ Ba. Lần thứ sáu. Anh nhớ rõ từng chi tiết của ngày này, từng dấu vân tay, từng vết máu, từng ánh mắt hoảng loạn của cô vợ nạn nhân. Anh đã sống lại ngày này năm lần rồi, và mỗi lần, Trần Gia Bảo đều chết.
Anh với lấy chiếc áo khoác da treo trên ghế, mùi thuốc lá và cà phê đặc trưng vẫn còn vương vấn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, chiếc taxi lao vút qua những con hẻm nhỏ quen thuộc của Quận 4, nơi tiếng rao hàng đêm xen lẫn tiếng xe máy nổ lạch cạch. Đến Sapphire, ánh đèn flash từ hiện trường đã nhấp nháy như một ngọn hải đăng báo hiệu tai ương.
“Thám tử Trịnh.” Đội trưởng Nam, với mái tóc muối tiêu và vẻ mặt mệt mỏi quen thuộc, chìa cho anh một tập hồ sơ. “Nạn nhân là Trần Gia Bảo, CEO của chuỗi nhà hàng ‘Hương Vị Việt’. Bị đâm một nhát vào tim. Vũ khí là một con dao làm bếp, tìm thấy trong bồn rửa. Vợ nạn nhân, cô Nguyễn Thị Mai, là người phát hiện.”
Trịnh Kiên lướt qua những bức ảnh hiện trường. Máu khô đen trên sàn gỗ, con dao cán gỗ óc chó sáng loáng. Mọi thứ y hệt năm lần trước. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm một chi tiết mới, dù là nhỏ nhất. Một vết xước trên sàn không đáng có, một sợi tóc lạ, một mùi hương khác biệt. Nhưng không có gì. Vẫn là căn hộ sang trọng với tầm nhìn ra sông Sài Gòn lấp lánh, vẫn là bộ sofa da màu kem không một nếp nhăn.
Anh bước vào phòng khách, nơi Mai đang ngồi co ro trên ghế, đôi mắt sưng húp. Lần này, anh không hỏi những câu quen thuộc về lịch trình, về mâu thuẫn. Anh chỉ lặng lẽ quan sát. Cô Mai mặc một chiếc váy ngủ lụa màu xanh ngọc bích, trên cổ tay trái có một vết bầm mờ. Trịnh Kiên nhớ lại, lần trước cô ấy không có vết bầm đó. Hay anh đã bỏ sót?
"Cô Mai," anh lên tiếng, giọng trầm tĩnh. "Chúng ta nói chuyện một chút được không?" Cô giật mình, ngước nhìn anh, ánh mắt đầy sợ hãi. "Tôi... tôi không biết gì hết."
