Hà Nội tháng Mười, mưa phùn giăng mắc như nỗi lòng người lữ khách. Lãnh Hàn đứng lặng trước quán cà phê cũ kỹ trên phố cổ, mùi cà phê rang xay quyện với mùi ẩm mục của những viên gạch nung sẫm màu. Quán "Mơ Khúc" – cái tên ấy, dù trăm ngàn kiếp luân hồi, hắn vẫn nhớ như in.
Lại một lần nữa. Lại là nơi này, thời điểm này. Hắn mệt mỏi nhắm mắt. Ba mươi hai kiếp rồi, hắn đếm không sót một kiếp nào. Mỗi lần mở mắt, hắn lại thấy mình ở một thân phận khác, một thời đại khác, nhưng luôn có một sợi chỉ đỏ vô hình dẫn lối hắn tìm về nơi chốn và con người ấy.
Tiếng chuông gió leng keng vang lên, xé tan màn sương ký ức. Lãnh Hàn mở mắt. Bước ra từ làn mưa bụi, một chàng trai trẻ khoác chiếc trench coat màu be, tóc đen hơi ướt lòa xòa trên vầng trán thanh tú. Ánh đèn vàng hắt hiu từ trong quán đổ lên gương mặt y, tạo thành một vầng sáng dịu dàng. Đôi mắt y, dù chưa nhìn thẳng vào hắn, nhưng Lãnh Hàn biết rõ, chúng đẹp tựa hồ thu gợn sóng, sâu thẳm và ẩn chứa vạn điều chưa nói.
Lãnh Hàn hít một hơi thật sâu. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, nhưng trái tim vẫn đập loạn nhịp như lần đầu tiên. Hắn tự nhủ, kiếp này sẽ khác. Kiếp này, hắn sẽ không để y vụt mất.
Chàng trai kia, Tần Việt, bước vào quán. Tiếng piano nhẹ nhàng vang lên, bản nhạc hắn đã nghe vô số lần, và Tần Việt vẫn luôn là người chơi nó. Y ngồi xuống bên cây dương cầm cũ kỹ, những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn, tạo nên giai điệu quen thuộc đến nao lòng. Lãnh Hàn đứng ở cửa, không nhúc nhích. Mọi giác quan của hắn đều dồn vào Tần Việt. Hắn thấy rõ từng chuyển động nhỏ, từng sợi tóc dính nước mưa, thậm chí cả hơi thở khẽ khàng của y.
Đôi mắt Tần Việt chợt ngước lên, lướt qua cánh cửa, và dừng lại ở Lãnh Hàn. Một khoảnh khắc. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng Lãnh Hàn cảm nhận được một luồng điện xẹt qua, một sự nhận biết vô hình. Đôi mắt hồ thu ấy, thoáng qua một chút ngạc nhiên, rồi lại trở về vẻ tĩnh lặng cố hữu.
Tần Việt không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. Ánh mắt y như đang hỏi: "Lại là anh sao?"
Lãnh Hàn đáp lại bằng một cái gật đầu chậm rãi. Hắn tiến vào quán, chọn một chiếc bàn khuất trong góc, nơi có thể nhìn rõ Tần Việt mà không quá lộ liễu. Ly cà phê đen nóng được đặt xuống, hơi ấm tỏa ra làm tan đi chút lạnh giá trong lòng bàn tay hắn. Hắn nhìn Tần Việt, nhìn những ngón tay y múa trên phím đàn, nhìn đôi mắt y nhắm hờ, chìm đắm trong giai điệu.
