Gió đông rét buốt như lưỡi dao vô hình rạch qua tấm áo khoác dạ. Trần Phong siết chặt quai cặp, bước vội trên con đường vắng hoe sau buổi tan làm muộn. Sài Gòn đêm, lạ thay, có lúc lại lạnh đến thấu xương thế này. Mấy ngày nay, dự án bị đình trệ, áp lực đè nặng khiến anh không còn tâm trí để ý đến thời tiết. Chỉ biết, sự cô độc len lỏi vào từng tế bào, lạnh hơn cả gió.
Đến khúc cua quen thuộc, một bóng người đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt. Trần Phong thoáng chững lại. Một người đàn ông, co ro bên vệ đường, vùi mặt vào đầu gối. Dáng người cao lớn nhưng lúc này lại thu mình nhỏ bé đến đáng thương. Gương mặt khuất trong mái tóc rối bù, chỉ thấy bờ vai run rẩy.
Trần Phong vốn không phải người nhiều chuyện. Anh đã quen với việc giữ khoảng cách với mọi thứ xung quanh, tạo nên một bức tường vô hình quanh mình. Cuộc đời anh, từ bé đã được bao bọc bởi sự lạnh lùng của thành công và sự xa cách của gia đình. Nhưng đêm nay, có điều gì đó níu chân anh lại. Có lẽ là cái lạnh cắt da thịt, hay ánh đèn đường yếu ớt hắt lên bóng hình đơn độc kia, khiến trái tim vốn đóng băng của anh khẽ nhói lên một nhịp.
Anh tiến lại gần hơn, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đá dăm. Người đàn ông kia dường như không hay biết. Anh dừng lại cách vài bước, băn khoăn liệu có nên lên tiếng. Nhưng trước khi anh kịp quyết định, một tiếng ho khan, khô khốc vang lên, xé tan màn đêm tĩnh lặng. Tiếng ho như cứa vào lòng, đau đáu.
Một thoáng do dự, Trần Phong cởi chiếc khăn choàng cổ cashmere đang quấn quanh mình. Hơi ấm của cơ thể anh vẫn còn vương vấn trên đó. Anh chậm rãi quỳ xuống, đặt nhẹ chiếc khăn lên bờ vai đang run rẩy của người đàn ông.
Cả người kia khẽ giật mình, ngẩng mặt lên.
Dưới ánh đèn đường, một gương mặt quen thuộc đến ngỡ ngàng hiện ra. Đôi mắt sâu thẳm, quầng thâm rõ rệt, nhưng vẫn không giấu được nét kiên nghị vốn có. Khóe môi khô nứt, tái mét. Đó là Nguyễn Hoàng Nam – đối thủ lớn nhất của Trần Phong trên thương trường, và cũng là người anh thầm ngưỡng mộ bấy lâu.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, thời gian dường như ngưng đọng. Sự ngạc nhiên, bối rối, và cả một chút... bất lực, hiện rõ trong ánh nhìn của Nguyễn Hoàng Nam. Anh ta không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Phong, đôi mắt dần ráo hoảnh nhưng lại chứa đựng một nỗi đau khó tả.
