Giữa ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn đường nằm khuất trong góc làng, một tiếng thét vang vọng xé toạc bầu không khí yên tĩnh của những đêm trăng sáng. Tiếng thét đó là của Thanh, một cô gái trẻ với đôi mắt trong suốt như nước, giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn. Nàng chạy vội ra khỏi căn nhà gỗ cũ kỹ của mình, chân không mang giày, những ngón chân lạnh cóng chạm vào mặt đất ẩm ướt.
“Có ai không? Giúp tôi với!” Thanh gọi, nhưng chỉ có tiếng gió rì rào và ánh trăng lạnh lẽo trả lời. Những người hàng xóm dần dần tập trung lại, ánh mắt họ lo lắng, nhưng không ai dám bước ra khỏi ngôi nhà của mình. Họ biết rằng trong làng này, sự im lặng là vàng. Họ cũng biết rằng sự thật không phải lúc nào cũng mang lại bình yên.
Khi Thanh đến được trước cửa ngôi nhà của ông Lễ, một người đàn ông đã có tuổi và nổi tiếng khắc nghiệt, cảnh tượng hiện ra khiến trái tim cô như ngừng đập. Ông Lễ nằm gục trên sàn nhà, bên cạnh là chiếc ghế bành gỗ bị lật, vết máu loang lổ trên nền nhà. Nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng cô, như những chiếc thòng lọng thít chặt trái tim.
“Gọi bác sĩ! Gọi bác sĩ ngay!” Cô hét lên, nhưng trong lòng cô hiểu rằng đã quá muộn. Cái lạnh từ cái xác bất động ấy đang len lỏi vào từng tế bào cơ thể cô.
Những người hàng xóm bắt đầu tập trung lại, ánh mắt họ tò mò và lo lắng. Mọi câu chuyện ngày thường, mọi cuộc cãi vã hay thậm chí là những bí mật tăm tối đều quên lãng trong khoảnh khắc này. Ai cũng tự hỏi: “Ông Lễ đã làm gì để phải chết một cách tàn nhẫn như vậy?”.
“Có ai nhìn thấy kẻ nào không?” Một người đàn ông trung niên lên tiếng, ánh mắt ngó nghiêng ra xung quanh, như thể tìm kiếm một điều gì đó vô hình.
“Không ai cả. Chúng ta đều ở nhà!” Một bà lão đáp, tay run rẩy ôm chặt lấy chiếc khăn quàng cổ.
Bầu không khí ngày càng nặng nề, và sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào mỗi trái tim. Mọi người đều muốn tự bảo vệ chính mình. Họ bắt đầu chỉ trích nhau, chất vấn nhau về những bí mật mà họ đã cất giấu. Trong làng này, những câu chuyện cổ tích không chỉ có ánh sáng mà còn có bóng tối.
Người ta bắt đầu nhắc đến việc ông Lễ từng là một thầy giáo, một người trong làng ăn hiền ở bấy lâu nay, thế nhưng trong mắt nhiều người, ông là kẻ thù. Họ không quên những lần ông đã tố cáo các học trò của mình, những lần phê phán và chỉ trích những bậc phụ huynh không chịu chú trọng tới việc học hành của con cái. Họ đều có lý do để ghét ông, nhưng không ai muốn nhìn thẳng vào sự thật rằng mình có thể là kẻ thù của chính đồng bào mình.
