Tia sáng xé toạc màn đêm Sài Gòn, không phải pháo hoa, mà là lưỡi hái tử thần. Tiếng nổ kinh hoàng nuốt chửng âm thanh đường phố, chấn động đến tận xương tủy. Tôi, An Hạ, đang gò lưng trên chiếc xe máy cũ kỹ giao hàng, chiếc điện thoại rơi bộp xuống đường. Landmark 81, biểu tượng kiêu hãnh của thành phố, giờ chỉ còn là một khối kiến trúc méo mó, bốc cháy ngùn ngụt.
Bụi và khói cuốn lên như một cơn bão, nuốt chửng mọi thứ. Người ta la hét, giẫm đạp lên nhau chạy trốn, nhưng chạy đi đâu? Trời đất như sụp đổ. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại nứt vỡ, một dòng tin nhắn cuối cùng từ em trai, Minh: “Chị Hai, có gì rơi xuống… gần nhà mình… em sợ quá…” Tim tôi thắt lại. Gần nhà? Chỗ đó… chỉ cách đây chưa đầy hai cây số.
Mùi khét lẹt, mùi máu tanh xộc vào mũi. Tôi không thể thở nổi. Một bóng người loạng choạng ngã vật ra trước mặt. Da thịt cháy xém, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Hắn ta rên rỉ, âm thanh không còn là của con người. Rồi những vết lở loét bắt đầu xuất hiện, máu và mủ rỉ ra. Hắn vồ lấy chân tôi. Tôi hét lên, đạp mạnh, vùng vẫy thoát ra.
Xung quanh, tình hình còn kinh hoàng hơn. Những người vừa chạy trốn bỗng co giật, thân thể biến dạng với tốc độ chóng mặt. Đồng tử giãn ra, răng nanh dài ra, móng tay sắc nhọn như móng vuốt. Chúng lao vào nhau, xé xác đồng loại bằng sự điên loạn nguyên thủy nhất. Máu bắn tung tóe, tiếng gào thét vang vọng khắp nơi. Đây không phải tai nạn, đây là địa ngục.
Tôi vội vã dựng xe, cố gắng khởi động nhưng chiếc xe chết máy. Tay chân run lẩy bẩy, tôi nhìn về phía ngọn lửa đang bùng lên dữ dội. Minh đang ở đó, một mình. Nó mới mười ba tuổi, bị bệnh tim bẩm sinh. Tôi phải đến đó, bất kể giá nào.
Một bóng đen khổng lồ bất ngờ đổ ập xuống từ trên cao, ngay trước mặt tôi. Đó là một vật thể lạ, màu đen tuyền, hình thù kỳ dị, như một khối tinh thể khổng lồ với những đường gân nổi u cục, rỉ ra thứ chất lỏng màu tím quánh đặc. Nó không phải thiên thạch. Nó là… một cái gì đó khác. Ánh sáng tím phát ra từ khối tinh thể đó, chiếu rọi lên những kẻ đang biến đổi. Chúng gầm gừ, quay đầu về phía tôi, đôi mắt đỏ ngầu đầy khát máu.
Tôi biết mình không thể ở đây thêm một giây nào nữa. Tôi phải tìm Minh. Nhưng làm sao? Xung quanh là vô số những kẻ điên loạn đang lao tới, và phía trước là cái vật thể chết tiệt đó. Tôi nhìn xuống tay mình, vô thức nắm chặt chiếc tuốc nơ vít vẫn còn dắt ở túi quần.
