Lửa. Máu. Tiếng cười man rợ của người em gái mà tôi đã yêu thương hơn cả bản thân.
"Chị à, chết đi!" Thanh âm ngọt ngào của Nguyễn Vy, nay nhuốm đầy độc địa, xuyên thẳng vào màng nhĩ tôi. Cơ thể tôi bị xiềng chặt vào chiếc ghế sắt lạnh lẽo, những thanh sắt nhọn hoắt ghim sâu vào da thịt, máu tươi chảy ròng ròng xuống sàn nhà xi măng cáu bẩn. Mùi xăng nồng nặc đến buồn nôn.
"Vy... tại sao...?" Tôi thều thào, cố nhấc mí mắt nặng trĩu. Cả thế giới quay cuồng. Trước mặt tôi, Nguyễn Vy nở nụ cười tươi tắn, cô ta đang đứng cạnh người chồng tôi, Trần Minh, người đàn ông mà tôi đã dâng hiến cả tuổi xuân và sự nghiệp. Minh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng, không một chút thương xót.
"Tại sao ư? Chị ngu ngốc thật, Nguyễn Lan!" Vy vuốt ve má Trần Minh, ánh mắt đầy mê đắm. "Chị nghĩ mình là ai? Một con đàn bà già cỗi, hám tiền, chỉ biết bám víu vào gia tộc Nguyễn gia. Chị nghĩ chị xứng đáng với Minh sao? Hay xứng đáng với vị trí thừa kế Nguyễn thị?"
Tim tôi thắt lại. Gia đình. Sự nghiệp. Tình yêu. Tất cả, tất cả đều là giả dối. Hai kẻ tôi tin tưởng nhất đang cùng nhau thiêu sống tôi, để chiếm đoạt gia sản và địa vị.
"Các người... sẽ phải trả giá..." Tôi nghiến răng, từng câu chữ bật ra như tiếng rên rỉ. Hơi thở tôi dần đứt quãng. Ngọn lửa đang liếm láp quanh chân tôi, sức nóng bỏng rát lan tỏa khắp cơ thể. Tôi nghe thấy tiếng Vy cười khanh khách, tiếng Trần Minh lạnh lùng ra lệnh: "Đốt đi."
Đau đớn. Tuyệt vọng. Nhưng trên tất cả là sự căm hờn tột độ. Nếu được sống lại, ta NHẤT ĐỊNH sẽ khiến các người phải nếm trải địa ngục! Ta sẽ xé nát lớp vỏ bọc thánh thiện của Vy, đạp đổ sự giả tạo của Minh, và đòi lại tất cả những gì thuộc về ta!
"Tỉnh dậy đi!"
Tiếng kêu chói tai xé toạc bóng đêm. Tôi giật mình mở bừng mắt. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Ánh đèn huỳnh quang chói lóa. Xung quanh tôi là những thiết bị y tế quen thuộc. Tôi đang nằm trên giường bệnh, cổ tay băng bó sơ sài.
Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Mềm mại, trắng trẻo, không một vết chai sần của công việc. Nhìn ra ngoài cửa sổ, là khung cảnh quen thuộc của bệnh viện Thành Đô – nơi tôi đã từng phải cấp cứu sau vụ tai nạn xe hơi định mệnh. Vụ tai nạn đó... là ba năm trước! Ba năm trước khi tôi bị Vy và Minh thiêu sống!
