Còi báo động xé tan màn đêm, từng hồi dài, thê lương. Lan Anh giật mình tỉnh giấc, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bên ngoài, tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và cả những âm thanh ghê rợn mà cô không dám gọi tên, dần át đi tiếng còi. Sài Gòn… thất thủ rồi.
Đèn điện vụt tắt. Căn phòng chung cư tầng 15 chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt hắt qua khung cửa sổ. Lan Anh vội vàng mò mẫm chiếc đèn pin đặt đầu giường. Ánh sáng yếu ớt quét qua căn phòng, rọi vào khuôn mặt xanh xao của cô. Mấy ngày nay, truyền hình liên tục đưa tin về dịch bệnh lạ, về những "người đột biến" cắn xé nhau, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ nó lại ập đến nhanh như vậy.
"Mẹ!" Cô khẽ gọi, giọng run rẩy. Không một tiếng đáp lại. Mẹ cô, một y tá, đã nhận nhiệm vụ ở bệnh viện Chợ Rẫy từ chiều qua và không trở về. Lời hứa "con cứ ở nhà, mẹ sẽ về sớm thôi" giờ đây như một lưỡi dao cứa vào tim cô.
Lan Anh chạy vội ra ban công, vén tấm rèm. Dưới chân, thành phố ánh đèn rực rỡ nay biến thành biển lửa hỗn loạn. Xe cộ đâm vào nhau bốc cháy, khói đen cuồn cuộn bay lên trời. Xa xa, Landmark 81 sừng sững giữa bầu trời đêm, giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc khổng lồ bị nuốt chửng bởi khói và lửa. Tiếng gầm gừ, tiếng kêu thảm thiết vọng lên từ dưới đường, từng đợt, từng đợt như muốn xé toạc màng nhĩ. Cô hoảng sợ lùi lại, va vào chậu cây xương rồng, gai đâm vào tay. Đau rát.
HP: 98/100. Tinh thần: Suy yếu. Đói: Ổn. Khát: Ổn. Nhiễm bệnh: Không.
Lan Anh nhìn vết thương nhỏ trên tay, máu rịn ra. Cô vội vàng rửa sạch, băng bó sơ sài. Nỗi sợ hãi len lỏi khắp cơ thể. Cô biết mình phải làm gì. Mẹ đã dạy cô, trong mọi tình huống, phải sống sót. Sống sót bằng mọi giá.
Cô quay vào phòng khách, lục lọi tủ thuốc mẹ để lại. Thuốc giảm đau, kháng sinh, băng gạc… Cô nhét tất cả vào chiếc balo nhỏ, cùng với vài gói mì ăn liền, một chai nước lọc và con dao gọt hoa quả. Đây là tất cả những gì cô có thể chuẩn bị trong vài phút ngắn ngủi.
Tiếng va đập mạnh ở hành lang khiến Lan Anh giật mình. Cánh cửa sắt chung cư bị đập thình thình, tiếng gầm gừ ngày càng gần. "Zombie!" Một từ bật ra trong đầu cô. Chúng đã lên đến tầng này rồi. Không có đường lùi. Phải rời khỏi đây. Ngay lập tức.
