Tiếng gầm gừ xé tan màn đêm, vọng lại từ phía khu dân cư đổ nát. Tôi siết chặt khẩu AK báng gỗ cũ kỹ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Chỉ số tinh thần trên giao diện mờ ảo của hệ thống nhấp nháy liên tục: **[Tinh thần: 45/100 – Cảnh báo: Sợ hãi cấp độ trung bình]**. Đã ba năm kể từ ngày cơn Đại Dịch Zombie bùng phát, nhưng nỗi sợ vẫn thường trực như một bóng ma.
Bên cạnh tôi, Mai, em gái tôi, run rẩy cuộn mình trong tấm chăn rách. Con bé mới mười lăm, đôi mắt to tròn giờ luôn thường trực nỗi kinh hoàng. Chúng tôi đã mất cha mẹ trong cuộc tháo chạy khỏi Sài Gòn, ngay tại chân cầu Thủ Thiêm, khi lũ D cấp D lao tới như thủy triều đen. Mùi tanh tưởi của máu, tiếng la hét xé lòng vẫn ám ảnh từng giấc ngủ của tôi. Hứa với em, tôi sẽ sống sót. Bằng mọi giá.
Hệ thống **[Không Gian Sinh Tồn]** mà tôi vô tình kích hoạt lúc cha mẹ mất là thứ duy nhất giữ chúng tôi lại khỏi bờ vực của cái chết. Một khoảng không vô định, đủ rộng để chứa vài ba chục món đồ thiết yếu, và đặc biệt, có một suối nước nhỏ trong vắt cùng mảnh đất màu mỡ. Nó là nguồn sống, là niềm hy vọng duy nhất giữa thế giới tan hoang này. Tôi đã gieo trồng vài hạt giống rau củ kiếm được, và chúng lớn nhanh một cách kỳ lạ.
"Anh hai..." Mai thì thầm, giọng đứt quãng. "Có gì đó đang tới."
Tôi căng mắt nhìn qua khe cửa sổ gỗ mục nát của căn nhà hoang chúng tôi tạm trú. Phía chân trời, ánh trăng đỏ như máu nhuộm lên những tòa nhà chọc trời xiêu vẹo, biến chúng thành những bộ xương khổng lồ. Và rồi, tôi thấy nó. Một bóng đen khổng lồ, di chuyển chậm rãi nhưng đầy uy lực. Nó không phải là zombie bình thường. Nó cao gấp đôi người thường, da thịt như lớp giáp sắt gồ ghề, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa. Một **[Kẻ Đột Biến Cấp B]**. Mẹ kiếp!
Chỉ số trên giao diện của tôi nhảy múa điên loạn: **[HP: 85/100], [Đói: 20/100 – Cảnh báo: Khẩn cấp], [Khát: 15/100 – Cảnh báo: Nguy hiểm]**. Chúng tôi đã cạn kiệt thức ăn và nước uống từ ba ngày nay. Nhiệm vụ của hệ thống hiện lên chớp nhoáng: **[Sinh tồn 10 ngày – Phần thưởng: Thức tỉnh năng lực cấp D]**. Nhưng làm sao sống sót khi con quái vật đó đang tiến thẳng đến đây?
Tôi biết mình phải hành động. Mai không thể chiến đấu. Tôi là hy vọng duy nhất của em.
Tiếng bước chân nặng nề của Kẻ Đột Biến rung chuyển mặt đất. Mỗi nhịp bước như một nhát búa giáng thẳng vào lồng ngực tôi. Nó đang đến. Rất gần.
