Dưới ánh đèn học đường rực rỡ, Mai là cô nữ sinh nhút nh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 17 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mùi Sơn Dầu và Tiếng Chuông Bất An — Đọc thử miễn phí
Mùi sơn dầu nồng nặc trong hòm đồ cũ, như một lời nhắc nhở không ngừng về thế giới mà Mai đang cố gắng chôn vùi, bỗng trở nên sống động một cách đáng sợ khi tiếng chuông vào lớp vang lên chói tai, cắt ngang dòng suy nghĩ mơ màng của cô. Lồng ngực Mai bỗng siết chặt lại, như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cảm giác nặng trĩu của chiếc balô trên vai càng khiến cô muốn chìm sâu hơn vào đám đông học sinh đang hối hả chen chúc trên hành lang. Ánh nắng tháng Tám chói chang xuyên qua những tán lá bàng xanh rì, lấp lánh trên nền gạch đỏ loang lổ, tạo thành những đốm sáng nhấp nhô nhảy múa trên lối đi, nhưng Mai chỉ cảm thấy một sự oi bức khó chịu đang bao trùm lấy cô. Cô siết chặt quai balô, cố gắng giấu đi bàn tay đang run rẩy nhẹ.
"Ê Mai! Mày ở đâu mà chậm rì rì như rùa bò vậy hả?" Một giọng nói oang oang vang lên từ phía trước, đánh bật Mai khỏi cơn miên man. Đó là Linh, cô bạn thân chí cốt, đang nhăn nhó đứng đợi ở cửa lớp. Tóc Linh búi cao gọn gàng, vài sợi tóc con tinh nghịch lòa xòa trước trán, đôi mắt to tròn sáng long lanh, toát lên vẻ lanh lợi, hoạt bát đối lập hoàn toàn với Mai. Linh mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm, áo sơ mi cài kín cổ, nhưng vẫn toát ra vẻ năng động, chẳng có chút gì là gò bó. Nụ cười tươi rói của cô bạn, như ánh nắng ban mai rực rỡ, dù luôn mang đến một nguồn năng lượng tích cực, nhưng đôi khi lại khiến Mai cảm thấy mình càng thêm nhỏ bé và vô hình. Mùi hương dịu nhẹ từ chai xịt khoáng hương hoa nhài mà Linh thường dùng thoảng qua, mang theo chút mát lành giữa không khí lớp học đang dần trở nên ngột ngạt.
"Tao... tao đi vệ sinh chút," Mai lắp bắp, hai má ửng hồng. Cô rảo bước nhanh hơn, cố gắng lướt qua những ánh mắt tò mò đang dán vào mình. "Sao mày lại chờ tao làm gì?" Tiếng quạt trần cũ kỹ kêu cọt kẹt trên đầu, như đang cười nhạo sự vụng về của cô. Mai có thể cảm nhận được từng hạt bụi li ti từ trần nhà rơi xuống, đậu trên mái tóc đen nhánh của mình.
Linh nhún vai, cười khúc khích. "Thì chờ chứ sao! Thầy Quân mà vào thì có mà đứng ngoài cửa sổ nghe giảng đến hết tiết à? Nhanh lên, Khôi kìa!" Linh vừa nói, vừa huých nhẹ vào tay Mai, đôi mắt cô bạn sáng rực lướt về phía góc lớp.
"Khôi?" Cả thế giới của Mai như ngừng lại. Tiếng chuông vào lớp, tiếng ồn ào xung quanh, mùi mực và giấy từ những cuốn sách mới toanh – tất cả đều mờ nhạt đi. Chỉ còn lại hai chữ đó, vang vọng trong tâm trí cô như một khúc nhạc giao hưởng hùng tráng, dù chỉ là một tiếng thì thầm. Mai lén lút đưa mắt nhìn theo hướng Linh chỉ.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cậu ấy đang ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu xiên qua khung kính, nhuộm vàng mái tóc đen nhánh, mềm mại. Khôi đang chăm chú đọc một cuốn sách dày cộp, bìa sách màu xanh rêu cũ kỹ, hình như là một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nào đó mà Mai từng nghe Linh kể. Đôi mắt cậu ấy ẩn dưới hàng mi dài, tạo thành một bóng râm nhẹ trên gương mặt góc cạnh. Cậu không hề hay biết về sự hiện diện của Mai, hay về trái tim đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực cô. Cả căn phòng như bỗng chốc trở nên im lặng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng tim Mai đập thình thịch, vang vọng trong tai cô. Mùi phấn bảng và mùi gỗ mục từ những chiếc bàn cũ bỗng hóa thành một thứ hương thơm dễ chịu, xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Mai cắn nhẹ môi dưới, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, nhưng hai má đã nóng bừng lên.
"Trời ơi Mai, sao mặt mày đỏ vậy?" Linh ré lên, huých tay Mai lần nữa. "Có khi nào... à há! Mày vẫn còn crush ổng hả? Tao tưởng mày hết rồi chứ! Trời đất quỷ thần ơi, tao phải bắn tin này cho hội group chat mới được!" Linh thò tay vào túi áo, lăm lăm định rút điện thoại ra. Mùi vải cotton mềm mại của áo đồng phục sượt qua tay Mai, làm cô giật mình.
"Không! Không phải! Bình thường! Có gì đâu! Tao bình thường mà!" Mai vội vàng chụp lấy cánh tay Linh, ngăn cô bạn kịp hành động. Giọng cô nhỏ xíu, gần như không nghe thấy, nhưng đầy vẻ hoảng loạn. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Linh truyền qua da thịt, mang theo chút ẩm ướt từ mồ hôi của chính mình. Những đầu ngón tay Mai khẽ run lên.
"Bình thường cái gì mà bình thường!" Linh bĩu môi, cười gian. "Mặt mày đỏ như trái cà chua chín rồi kìa. Thôi đi, tao biết mà. Mày từ hồi năm ngoái đã mê mẩn ổng rồi, cái vụ 'mượn cục tẩy rồi không trả' hồi đó là tao biết hết nha." Linh nháy mắt tinh nghịch, đoạn quay sang nhéo nhẹ má Mai, khiến cô bạn khẽ kêu lên một tiếng đau điếng.
Mai chỉ biết cúi gằm mặt, hai tai nóng ran. Ký ức về cái cục tẩy màu xanh ngọc bích bé tí tẹo mà cô "vô tình" mượn của Khôi cách đây gần một năm bỗng ùa về. Lúc đó, bàn tay cô chạm nhẹ vào tay cậu ấy khi trao trả, một khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé nhưng đã khắc sâu vào tâm trí Mai như một vết xăm vô hình. Cô vẫn còn nhớ mùi bút chì thơm nhẹ trên cục tẩy, và cả cái cảm giác điện giật chạy dọc cánh tay khi da thịt hai người chạm nhau. Đến giờ, cái cục tẩy đó vẫn nằm trong hòm bút của cô, sạch sẽ, nguyên vẹn, như một báu vật vô giá.
Tiếng thầy Quân ho khan từ cửa lớp làm cả hai giật mình. "Vào chỗ! Vào chỗ nào!" Giọng thầy trầm ấm nhưng nghiêm nghị, vang vọng khắp phòng. Mùi nước hoa cổ điển của thầy phảng phất trong không khí, báo hiệu tiết học đã bắt đầu.
Linh vội vàng kéo Mai vào chỗ. Bàn của Mai và Linh nằm ở dãy thứ hai, ngay cạnh cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng của buổi sáng len lỏi vào, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt bàn gỗ đã bạc màu. Mai ngồi xuống, lưng vẫn thẳng đơ, đôi mắt không dám liếc nhìn về phía Khôi nữa. Cô cắn nhẹ đầu bút, cố gắng tập trung vào bài giảng môn Văn của thầy Quân, nhưng từng chữ, từng câu thơ đều trở nên vô nghĩa. Tâm trí cô giờ đây chỉ toàn hình ảnh Khôi, dáng vẻ chăm chú đọc sách, và cái cảm giác nóng bừng trên má.
Trong giờ học, Mai lén lút nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tán lá bàng xanh mướt khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ, hệt như những chiếc quạt khổng lồ đang cố xua đi cái nóng oi ả. Bên dưới sân trường, vài con chim sẻ nhỏ đang ríu rít chuyền cành, tiếng kêu lảnh lót như một bản nhạc đồng quê giữa lòng thành phố ồn ào. Cô mơ hồ nghe tiếng xe cộ từ ngoài đường vọng vào, tiếng còi xe inh ỏi, xa xăm. Hương vị chua nhẹ của viên kẹo chanh mà Linh vừa lén đưa cho vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng lại chẳng làm dịu đi sự bồn chồn trong lòng Mai.
Thầy Quân đang giảng về một đoạn thơ đầy cảm xúc, nhưng tâm hồn Mai lại trôi dạt về một góc nhỏ khác của lớp học, nơi có Khôi. Cô nhớ lại cách cậu ấy hay xoa xoa gáy khi gặp bài khó, hay cái cách đôi môi cậu ấy mím chặt lại khi tập trung cao độ. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, không ai để ý, nhưng Mai thì khắc cốt ghi tâm. Đôi khi, cô thấy cậu ấy gãi nhẹ vào cánh tay, nơi có một vết sẹo mờ hình lưỡi liềm. Có lẽ đó là những vết sẹo từ những cuộc phiêu lưu hồi nhỏ mà Mai không hề biết.
Một tờ giấy note nhỏ bỗng xuất hiện trên bàn Mai. Linh lén lút đẩy sang.
*“Mày nghĩ gì mà mơ màng vậy? Vẫn Khôi hả? Mà nghe nói tuần sau trường mình có buổi triển lãm tranh học sinh đó. Mày có tham gia không?”*
Mai giật mình, vội vàng gấp tờ giấy lại, giấu vào trong lòng bàn tay. Mùi giấy mới thơm nhẹ, xen lẫn mùi mực bút bi. Triển lãm tranh? Cái cụm từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến lồng ngực cô lại thắt lại. Đây là bí mật lớn nhất của Mai, một thế giới cô đã cố gắng giấu kín khỏi mọi người, đặc biệt là khỏi gia đình. Ba mẹ Mai luôn mong muốn cô theo ngành Y hoặc Kinh tế, một ngành nghề "ổn định và có tương lai". Đối với họ, hội họa chỉ là một sở thích vặt vãnh, một thứ "vô bổ" không thể nuôi sống bản thân. Mai đã cố gắng rất nhiều để trở thành một học sinh gương mẫu, giỏi các môn tự nhiên, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa đam mê nghệ thuật vẫn âm ỉ cháy, chờ ngày bùng lên.
Ngón tay Mai khẽ vuốt ve chiếc bút chì màu bạc, đầu bút cùn đã được gọt dũa cẩn thận. Cô nhớ lại những buổi chiều lén lút trốn vào căn phòng nhỏ trên gác mái của bà ngoại, nơi mùi bụi cũ và mùi gỗ ẩm ướt trộn lẫn với mùi sơn, trở thành hương thơm của tự do và đam mê. Ở đó, cô được là chính mình, được thỏa sức vẽ những gì cô muốn, những gì cô cảm thấy. Những bức tranh chất chồng lên nhau, đủ mọi gam màu, đủ mọi cảm xúc.
Mai không trả lời Linh. Cô chỉ lẳng lặng vẽ một đóa hoa ly nhỏ xíu vào góc vở, từng nét chì mảnh mai, tỉ mỉ. Cái mùi than chì quen thuộc lan tỏa trong không khí.
Đến giờ giải lao, cả lớp như vỡ òa. Tiếng ồn ào lại tràn ngập căn phòng. Học sinh ùa ra khỏi lớp, như đàn ong vỡ tổ. Mai, theo thói quen, vẫn ngồi yên tại chỗ, cố gắng tránh xa mọi sự chú ý. Cô thò tay vào balô, định lấy cuốn sách ra đọc thì Linh đã kéo tay cô đứng dậy.
"Đi đâu vậy Linh?" Mai giật mình. Cô có thể cảm nhận được sức kéo mạnh mẽ của Linh, khiến khớp vai cô kêu khẽ một tiếng.
"Đi căng tin chứ đi đâu! Tao đói meo rồi! Mày có muốn uống trà sữa không? Nghe nói hôm nay căng tin có trà sữa trân châu đường đen mới ra lò đó!" Linh vừa nói vừa kéo Mai ra khỏi lớp. Mùi trà sữa ngọt ngào tưởng tượng bỗng lấp đầy khoang mũi Mai, khiến cô không khỏi nuốt nước bọt.
Hành lang đông nghịt người, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng dép lê lẹt quẹt trên nền gạch hoa. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, tạo thành những dải sáng trắng xóa. Mai lách người qua từng nhóm học sinh, cố gắng thu mình lại, tránh va chạm. Cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, tiếng giẫm lên những vỏ kẹo rơi vãi. Mùi mồ hôi của đám đông học sinh trộn lẫn với mùi nước hoa xịt phòng của trường tạo thành một hỗn hợp lạ lùng.
Đến căng tin, một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy sức sống hiện ra trước mắt Mai. Tiếng xoong nồi lách cách, tiếng gọi món oang oang của cô bán hàng, tiếng nói chuyện ríu rít của hàng trăm học sinh. Mùi mì gói, mùi bánh mì kẹp thịt, mùi sữa đậu nành, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng mùi vị đặc trưng của trường học. Những chiếc bàn ghế nhựa xanh đỏ san sát nhau, nhuộm một màu tươi sáng cho căn phòng.
"Để tao đi xếp hàng mua trà sữa nha," Linh nói, vẻ mặt hớn hở. "Mày tìm chỗ nào trống đi. Tao thấy hình như có Khôi ở đằng kia kìa, cạnh cái cột ấy." Linh nháy mắt, rồi hòa vào dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc.
Mai nuốt nước bọt. Cô không cần Linh phải nhắc, ánh mắt cô đã vô thức tìm kiếm Khôi. Cậu ấy đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ, lưng quay về phía cô, mái tóc đen nhánh vẫn mềm mại như mọi khi. Khôi đang nhâm nhi một cốc nước cam, thỉnh thoảng lại gật gù với bạn bè. Mai cảm nhận được mùi cam thoang thoảng trong không khí, tươi mát và dễ chịu.
Cô rảo bước chậm rãi, cố gắng tìm một chỗ ngồi khuất tầm nhìn của Khôi. Tim cô lại đập thình thịch, như một điệu trống dồn dập. Cô đi qua khu bán bánh mì, mùi thịt nguội và pate thơm lừng, rồi đến khu bán cơm, mùi nước mắm và hành phi xộc thẳng vào mũi. Đôi chân Mai như nặng trĩu.
Chợt, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay phía sau lưng cô. "Này, bạn gì ơi."
Mai giật mình, như bị điện giật. Cô đứng sững lại, cả người cứng đờ. Giọng nói đó... không lẫn vào đâu được. Là Khôi. Cả cơ thể cô như đông cứng lại, không dám nhúc nhích. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của cậu ấy phả nhẹ vào gáy, mang theo mùi bạc hà thoang thoảng từ kẹo cao su. Đầu lưỡi cô bỗng trở nên khô khốc, và cô cảm thấy mùi vị kim loại nhè nhẹ trong miệng, vị của sự lo lắng.
Cô nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Bình tĩnh, bình tĩnh, BÌNH TĨNH," Mai tự nhủ, lặp đi lặp lại trong đầu như một câu thần chú. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi dầu ăn từ đồ chiên xào trong căng tin đang vờn quanh mũi. Mai quay người lại, chậm rãi, như thể đang xem một cảnh quay chậm trong phim.
Khôi đứng đó, cao hơn cô một cái đầu. Nụ cười nhẹ nở trên môi cậu ấy, khiến đôi mắt cậu ấy cong lại thành một đường lưỡi liềm. Trong khoảnh khắc đó, Mai cảm thấy như cả thế giới bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, mọi âm thanh ồn ào đều tan biến, chỉ còn lại nụ cười của Khôi. Cô có thể nhìn rõ từng sợi tóc con trên trán cậu ấy, và cả vết sẹo mờ trên cánh tay. Mùi sách vở trên người Khôi hòa quyện với mùi xà phòng giặt đồ, tạo thành một hương thơm thật riêng biệt.
"Bạn làm rơi cái này," Khôi nói, giọng điệu vẫn trầm ấm và lịch sự. Cậu ấy chìa ra một vật nhỏ, màu bạc, lấp lánh dưới ánh đèn neon chói chang của căng tin.
Là chiếc bút chì màu bạc của Mai. Chiếc bút chì mà cô vẫn thường dùng để phác thảo những bức tranh bí mật của mình, chiếc bút chì mà cô luôn giữ gìn cẩn thận hơn bất cứ thứ gì. Chiếc bút chì có mùi gỗ đặc trưng và chút mùi than chì nhè nhẹ. Mai nhận ra mình đã làm rơi nó khi Linh kéo cô đi vội vàng.
Trái tim Mai đập mạnh đến nỗi cô tưởng như nó sắp văng ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được hơi ấm từ đầu ngón tay Khôi khi cậu ấy đưa bút cho cô. Cả người Mai như tê dại. Cô không thể nói được lời nào, chỉ có thể đưa tay ra nhận lấy. Ngón tay cô chạm nhẹ vào ngón tay cậu ấy, một cảm giác mát lạnh và mềm mại.
"Cảm... cảm ơn," Mai lí nhí, giọng nói nhỏ đến mức cô cũng không nghe rõ. Cô cúi gằm mặt xuống, cảm thấy từng tế bào trên mặt mình đang bốc