"Trời ơi mày biết gì chưa, ổng vừa thả tim story tao!" — cái giọng của Minh, bạn thân của tớ, vang lên trong nhóm chat lúc 7 giờ sáng, ngay khi tớ còn đang học cách yêu bản thân hơn. Nhìn cái màn hình điện thoại, tớ thấy ánh sáng màu xanh nhấp nháy, thông báo từ một tài khoản Instagram quen thuộc: Hoàng, crush của tớ. Một ánh nhìn thôi cũng đủ làm trái tim tớ nhảy múa như trong một buổi tiệc sinh nhật.
"Chắc chắn là đã tới lúc rồi!" — tớ thì thầm, tự nhủ với bản thân. Cái gì đó trong lòng vừa dấy lên, kích thích và hồi hộp. Nhưng mà… "Mày có chắc không? Chỉ là thả tim story thôi mà!" — tớ phản bác lại chính mình, tựa như một cuộc chiến tâm lý trong đầu.
Hôm nay là thứ Hai, mà tớ biết thứ Hai thì đôi khi có những điều bất ngờ thú vị. Đặc biệt là ở lớp 12A1 của trường tớ, nơi có những bức tường chằng chịt graffiti, những cây phượng vĩ rợp bóng mát, và cả những khoảnh khắc "nghẹt thở" khi đứng gần crush. Cái cảm giác khi nhìn Hoàng từ xa, mái tóc bồng bềnh, chiếc áo đồng phục trắng, và nụ cười hoàn hảo — nó khiến tớ mong chờ tan học từng phút giây.
Giờ ra chơi, tớ ngồi ở bàn giữa lớp, cùng Minh và mấy đứa bạn khác. Tớ vừa ăn bánh tráng vừa lén nhìn về phía Hoàng, đang đứng cùng lũ bạn trai trong lớp, tụ tập gần cửa sổ. Họ đang cười đùa, và Hoàng thỉnh thoảng nhìn xung quanh, khiến tớ cảm thấy như có ai đó đang chiếu ánh đèn vào mình. Tớ cắn bút, viết nguệch ngoạc tên Hoàng trên vở — "Hoàng Ngọc Huy, có lẽ cậu sẽ không bao giờ biết tớ thích cậu đâu."
"Ê, mày làm gì mà nhìn đắm đuối thế?" — Minh chợt hỏi, đẩy tay về phía tớ. "Mặt mày đỏ như tôm luộc kìa! Nhớ lấy lại bình tĩnh trước khi cậu ấy quay lại nhé!"
Tớ lúng túng, cho rằng Minh chắc cũng thấy cái khoảnh khắc tớ dán mắt vào Hoàng. "Bình thường! Có gì đâu! Tớ bình thường mà!" — tớ cố gắng làm ra vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng thì rối bời. Tim tớ như muốn nhảy ra ngoài.
Trống báo hiệu vào lớp, tớ cùng đám bạn vào chỗ. Tâm trí tớ vẫn đang quay cuồng với hình ảnh của Hoàng. Được ngồi gần cậu ấy không phải là một sự may mắn, mà là một thử thách lớn lao. Tớ biết, giờ học môn Toán sẽ là một cuộc chiến không hồi kết khi mà tấm bảng trắng cứ chạy từ đầu đến cuối mà tớ chỉ có thể nhìn chăm chăm vào mặt Hoàng đang ghi chép bên cạnh.
