Kể về hành trình của An, một nữ sinh nhút nhát luôn ngồi ở chiếc ghế cuối lớp 12A3. Chiếc ghế đó không chỉ là nơi An lặng lẽ quan sát cuộc sống học đường, mà còn là nơi cô nhận được những lời nhắn bí ẩn, những bức vẽ lạ lùng, và cả một lời tỏ tình giấu tên. Ai là người đã âm thầm dõi theo An suốt ba năm cấp ba? Và liệu An có đủ dũng khí để bước ra khỏi chiếc ghế cuối cùng, đối mặt với tình yêu đầu, cũng như những thử thách cam go của kỳ thi đại học cuối cấp?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bí Mật Dưới Ngăn Bàn — Đọc thử miễn phí
Có một thứ gì đó lạ lẫm nằm dưới ngăn bàn của An sáng nay, không phải là tờ giấy nháp nhàu nát hay vỏ kẹo cao su cũ kỹ cô thường xuyên bắt gặp. Nó là một mảnh giấy màu xanh ngọc, được gấp tư ngay ngắn, như thể ai đó đã tỉ mỉ chuẩn bị từ trước, và nó nằm ở một vị trí quá lộ liễu để có thể là một sự tình cờ. An, với đôi mắt to tròn thường xuyên núp sau cặp kính cận và mái tóc dài buông xõa, vẫn còn đang ngái ngủ, chưa kịp định hình xem cái vật thể nhỏ bé, thu hút ánh nhìn kia là gì. Tiếng ồn ào buổi sáng của lớp 12A3 vẫn sôi nổi như mọi khi, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng cười khúc khích của mấy đứa con gái ngồi bàn đầu, và mùi bánh mì ngọt lan toả khắp phòng, nhưng trong tai An, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ nhạt. Tim cô đập thình thịch, một nhịp điệu nhanh và mạnh đến mức cô có thể cảm nhận nó rung lên tận mang tai.
Bàn tay An run rẩy vươn xuống, ngón tay chạm khẽ vào tờ giấy. Chất liệu giấy hơi sần sùi, mát lạnh dưới đầu ngón tay, khác hẳn với loại giấy tập học sinh thông thường. Cô rụt tay lại như bị điện giật, mắt đảo nhanh một vòng quanh lớp. Không ai chú ý. Linh, đứa bạn thân nhất của An, ngồi bàn trên, vẫn đang mải mê túm tóc Mai Anh để buộc thành hai búi củ tỏi ngộ nghĩnh, miệng luyên thuyên về bộ phim Hàn Quốc mới nhất. Tùng, crush của An, đang dựa lưng vào tường cuối lớp, đôi mắt lơ đãng nhìn ra sân trường nơi mấy đứa con trai đang đá cầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khiến trái tim An như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cô lại lén nhìn xuống ngăn bàn. Mảnh giấy màu xanh ngọc vẫn nằm đó, chờ đợi.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng An. Không phải lần đầu cô nhận được những lời nhắn hay hình vẽ linh tinh dưới ngăn bàn này. Chiếc ghế cuối cùng, cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều luôn ghé thăm, là lãnh địa của cô suốt ba năm cấp ba. Nó cũng là nơi cô cảm thấy an toàn nhất, nơi có thể ẩn mình khỏi mọi ánh mắt tò mò và áp lực vô hình của tuổi học trò. Từ những hình vẽ trái tim nguệch ngoạc bằng bút chì, những câu hỏi vu vơ như "Cậu có thích truyện trinh thám không?" đến những lời chúc thi tốt không tên, An đã quen với việc có một "người bí ẩn" nào đó dõi theo mình. Nhưng lần này, cảm giác khác lạ lắm. Có gì đó ở màu xanh ngọc của tờ giấy, ở cách nó được đặt, khiến cô cảm thấy một sự thân mật đến đáng sợ.
“An ơi, mày làm gì mà cứ rúc đầu xuống bàn vậy? Móc tiền rơi à?” Tiếng Linh oang oang vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của An. Mùi hương nước hoa mùi kẹo ngọt của Linh bay đến, sộc vào mũi An, khiến cô hơi giật mình. An vội vàng kéo ghế sát vào bàn, che đi mảnh giấy, rồi ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể. Mặt cô nóng ran, tai ù đi, và cô biết chắc rằng bây giờ mặt mình đỏ như gấc rồi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“À… à không… tao… tao tìm cái bút thôi.” Giọng An lí nhí, không thể che giấu sự bối rối. Cô cắn môi, cảm nhận vị chát của máu trong khoang miệng.
Linh nhíu mày nhìn An, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Tìm bút mà làm gì dữ vậy trời? Trông mày cứ như vừa bị ma ám ấy. Thôi xong, lại mơ thấy crush rồi hả con?” Linh cười phá lên, chọc vào sườn An.
An giật mình, cố gắng gạt tay Linh ra. “Mày nói gì vậy! Đâu có! Tao… tao bình thường mà!” Cô lặp lại, nhưng ngữ điệu cứ yếu dần. Ánh mắt cô lại vô thức lướt qua chỗ Tùng. Tùng vẫn đang cười nói với Hoàng bên cạnh, mái tóc đen hơi rối vì cơn gió nhẹ lùa vào qua khung cửa sổ. Ánh nắng sớm rọi vào, làm nổi bật đường nét khuôn mặt điển trai của cậu, khiến tim An lại một lần nữa lỗi nhịp. Cảm giác vừa ngọt ngào, vừa đau nhói. Ngọt ngào vì được nhìn ngắm cậu, đau nhói vì biết rằng mình mãi mãi chỉ là cái bóng mờ nhạt ở cuối lớp.
Khi cô giáo Toán, cô Hoa, với giọng nói sang sảng và mái tóc búi cao nghiêm nghị, bước vào lớp, An thở phào nhẹ nhõm. Tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu tiên vang lên, kéo theo sự yên tĩnh đáng sợ trong lớp. Cô giáo bắt đầu viết những công thức phức tạp lên bảng đen, mùi phấn bảng cay nồng lướt qua mũi, hòa lẫn với hương trà sữa đậu xanh thoang thoảng từ góc lớp. Tiếng quạt trần kêu cọt kẹt đều đặn, như một điệu ru buồn ngủ. An cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng ở mảnh giấy màu xanh ngọc dưới ngăn bàn. Nó như một cục nam châm, không ngừng hút lấy sự chú ý của cô.
Trong lúc cô Hoa quay lưng giải thích một bài toán hình học không gian, An nhanh như chớp luồn tay xuống, vớ lấy mảnh giấy. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi. Cô giấu nó vào lòng bàn tay, nắm chặt như thể đó là một viên kim cương quý giá. Cảm giác nóng ấm từ mảnh giấy truyền qua da thịt, khiến cô càng thêm hồi hộp. Đến khi cô Hoa ra bài tập và cả lớp bắt đầu làm bài, An mới dám khẽ mở bàn tay, lén lút nhìn vào mảnh giấy.
Nét chữ thanh mảnh, bay bổng, không phải là chữ viết của bất kỳ ai trong lớp mà An biết.
*“Cậu có biết, nhìn cậu đọc sách yên lặng mỗi chiều, tớ thấy cả thế giới ngừng lại không? Ánh nắng vàng óng vương trên mái tóc cậu, và tớ ước mình có thể kéo dài khoảnh khắc ấy mãi mãi.
Ghế cuối cùng.
P/S: Đừng tìm tớ vội nhé.”*
An nuốt khan, vị đắng chát xộc lên cổ họng. Tim cô như muốn vỡ tung. Cả thế giới của An, vốn đã nhỏ bé và an toàn, bỗng chốc đảo lộn. “Ghế cuối cùng.” Cái dòng chữ đó như một lời khẳng định, một lời thừa nhận rằng người viết đã quan sát cô rất kỹ, rất lâu, từ chính cái nơi cô cảm thấy ẩn mình nhất. Ai? Là ai đã nhìn cô, không phải chỉ là một cái nhìn lướt qua, mà là một sự quan sát đầy tinh tế đến vậy?
Cô cắn chặt môi dưới, gần như bật máu. Tay An run rẩy nắm chặt bút chì, đầu bút tì mạnh xuống trang vở, tạo thành một vệt đen dài. Cô muốn hét lên, muốn chạy ra khỏi lớp, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn. Hàng trăm khuôn mặt lướt qua trong tâm trí An. Tùng? Không thể nào. Tùng là hot boy của lớp, cậu ấy có cả tá vệ tinh vây quanh. Hơn nữa, cậu ấy có vẻ ngoài năng động, không giống người sẽ viết những lời thơ mộng thế này. Hay là Minh Khôi, lớp trưởng học giỏi, trầm tính? Hay Quang, thằng bạn cùng bàn hay trêu chọc An? Hay thậm chí là một ai đó từ lớp khác, người mà An chưa bao giờ để ý?
Mùi mực từ trang vở mới thoang thoảng lên mũi. An cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực cô vẫn thắt lại. Cô lại liếc nhìn Tùng. Cậu đang chăm chú làm bài, lông mày hơi cau lại, đôi môi mím chặt. Không có vẻ gì là một người vừa viết thư tình cho cô. Hay là cậu ấy giả vờ? An lại quay sang nhìn Linh, Linh vẫn đang hí hoáy với bài tập, nhưng ánh mắt cô bạn đôi khi lại lướt qua Tùng, một cái nhìn thoáng qua đầy ẩn ý. An tự hỏi, liệu Linh có biết gì không? Nhưng Linh là đứa không bao giờ giữ được bí mật. Nếu có, nó đã la làng lên từ lâu rồi.
Tiết học trôi qua nặng nề. Mỗi giây phút đều như kéo dài vô tận. Mùi gỗ cũ từ bàn ghế, tiếng bút sột soạt, tiếng ho khan của bạn nào đó ở phía trước, tất cả đều hòa vào nhau thành một bản giao hưởng hỗn độn trong đầu An. Cô không thể nào tập trung được nữa. Những con số và ký hiệu Toán học nhảy múa trước mắt cô như những vũ công điên loạn. Cô cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không, tay vô thức vẽ những hình tròn méo mó lên bìa sách giáo khoa, tim đập thình thịch như đánh trống.
Khi tiếng chuông báo hết tiết vang lên, An giật nảy mình. Các bạn bắt đầu xôn xao đứng dậy, duỗi người, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. An nhanh chóng gấp mảnh giấy lại, cẩn thận nhét vào túi áo đồng phục, nơi trái tim cô đang đập dồn dập. Cô cảm nhận được sự ấm áp của tờ giấy qua lớp vải mỏng.
“Mày sao vậy An? Mặt mày đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Bệnh à?” Linh quay xuống, lo lắng chạm vào trán An. Bàn tay Linh mát lạnh, làm An hơi rụt lại. “Sốt rồi nè! Để tao dẫn mày xuống phòng y tế.”
An lắc đầu quầy quậy, mùi mồ hôi hơi mặn xộc lên mũi cô. “Không… không sao đâu. Tao… tao hơi nóng thôi.” Cô cố gắng đẩy Linh ra, nhưng Linh vẫn giữ chặt tay cô.
“Hơi nóng cái gì mà nhìn mày như mới chạy marathon ấy. Nói đi, có chuyện gì? Có đứa nào bắt nạt mày không?” Ánh mắt Linh sắc như dao cạo, sẵn sàng chiến đấu vì bạn.
An nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của Linh, nhưng cô không thể nói ra. Làm sao cô có thể nói được, khi chính cô còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra? Làm sao cô có thể chia sẻ bí mật động trời này, khi nó liên quan đến những cảm xúc thầm kín nhất của cô? Cô sợ, sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ tan biến như bong bóng xà phòng.
“Không có gì thật mà. Mày cứ làm quá lên. Tao bình thường.” An hạ giọng, giọng nói yếu ớt. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an, nhưng trông nó méo mó hơn là tươi tắn.
Linh nhìn An một lúc lâu, ánh mắt nghi ngờ vẫn không tắt. Rồi nó thở dài thườn thượt. “Thôi được rồi. Nếu mày không nói thì thôi. Nhưng mà nhìn mày hôm nay lạ lắm đó nha. Mà thôi kệ đi, tiết sau là Sử. Mày đừng có ngủ gật nữa. Cô Lan mà bắt được thì coi chừng cái lỗ tai.”
An gật đầu lia lịa, lòng thầm cảm ơn Linh đã không truy hỏi thêm. Khi cô giáo Sử bước vào lớp, An lại một lần nữa chìm vào thế giới riêng của mình. Cô đưa tay sờ lên túi áo, nơi mảnh giấy màu xanh ngọc đang nằm yên. Mùi giấy thoang thoảng, mang theo một hương thơm rất nhẹ, rất khó tả, như mùi nắng và gió. Cô biết, cuộc sống của cô sẽ không còn như trước nữa. Cái ghế cuối cùng của cô, giờ đây, không còn là nơi ẩn mình an toàn nữa, mà là trung tâm của một bí mật.
Suốt buổi chiều, An không thể nào tập trung. Trong giờ ra chơi, cô lặng lẽ ngồi tại chỗ, nhìn ra sân trường nơi những tia nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán lá bàng xanh rì. Tiếng ve kêu râm ran, báo hiệu một mùa hè nữa đang đến gần. An cầm điện thoại, mở group chat lớp, lướt qua những tin nhắn hài hước về bài kiểm tra Toán vừa rồi. "Trời ơi bài đó khó quá, tao làm lụi hết trơn!", "Kiểu này chắc rớt môn quá!", "Ai có đáp án không cho tao xin với!". Cô không tham gia vào cuộc nói chuyện, chỉ lướt qua, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào. Liệu có ai đang online, đang chờ đợi phản ứng của cô không?
Bỗng nhiên, một tin nhắn mới hiện lên trong group chat, không phải từ bất kỳ ai An nghi ngờ. Đó là từ Tùng.
"Mai có ai đi xem phim không? Phim siêu anh hùng mới ra đó."
An nhìn tin nhắn của Tùng, tim cô lại đập mạnh. Cậu ấy rủ cả lớp đi xem phim, như mọi khi. Một lời mời công khai, không có vẻ gì là liên quan đến mảnh giấy xanh ngọc của cô. Cậu ấy vẫn là Tùng, chàng trai năng động, hòa đồng mà cô thầm thương trộm nhớ. Cô thở dài, cảm giác thất vọng len lỏi. Có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Mảnh giấy đó, có thể chỉ là một trò đùa của ai đó, một đứa nghịch ngợm nào đó muốn trêu chọc cô, cô gái ít nói ngồi cuối lớp.
Nhưng rồi, một ý nghĩ lóe lên trong đầu An. Nếu đây không phải là Tùng, thì đó là ai? Và tại sao người đó lại biết nhiều về cô đến thế? "Ánh nắng vàng óng vương trên mái tóc cậu, và tớ ước mình có thể kéo dài khoảnh khắc ấy mãi mãi." Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu An. Nó quá chân thật, quá tinh tế để là một trò đùa.
Tan học, An rảo bước về nhà. Chiếc xe đạp điện màu xanh dương quen thuộc bon bon trên con đường quen thuộc. Mùi khói xe, mùi hoa sữa đầu mùa, mùi cơm tối từ những căn nhà ven đường xộc vào mũi An. Chiều Sài Gòn luôn ồn ào và vội vã. An đạp xe chậm lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn của mình. Cô nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, như những bí mật đang được giấu kín.
Khi đến nhà, An vội vàng cất xe, chạy thẳng vào phòng. Cô đóng sập cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa gỗ, hít một hơi thật sâu. Lấy mảnh giấy màu xanh ngọc ra khỏi túi áo, An lại một lần nữa đọc đi đọc lại những dòng chữ đó. "Ghế cuối cùng. P/S: Đừng tìm tớ vội nhé."
Cô ngồi phịch xuống giường, mắt dán chặt vào mảnh giấy. Cô đã suy nghĩ cả buổi chiều, đã loại trừ hết những người mà cô biết, nhưng vẫn không tìm ra được câu trả lời. Cái cụm từ "Đừng tìm tớ vội nhé" lại càng khiến cô tò mò và bối rối hơn. Nó như một lời thách đố, một trò chơi trốn tìm mà cô không hề muốn tham gia.
An thở dài, úp mặt vào chiếc gối mềm mại, ngửi thấy mùi vải giặt sạch quen thuộc. Lưng cô cảm thấy đau nhức vì phải ngồi gù lưng quá lâu. "Trời ơi, cái quái gì đang xảy ra vậy?" Cô lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, điện thoại An rung lên. Một tin nhắn mới. An giật mình, vội vàng cầm điện thoại lên. Không phải group chat, không phải Linh. Là một số lạ.
An ngập ngừng, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu.
"Cậu đã tìm thấy nó chưa?"
An trợn tròn mắt. Toàn thân cô lạnh toát. Người này không chỉ là người viết thư, mà còn biết số điện thoại của cô. Và quan trọng hơn, người này đang ở đâu đó, biết rằng cô đã tìm thấy mảnh giấy, và đang chờ đợi phản ứng của cô.
Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa phấn khích trỗi dậy trong lòng An. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng câu chữ như đang nhảy múa, trêu ngươi cô. Mùi phấn bảng và hương trà sữa thoang thoảng trong tâm trí, hòa lẫn với mùi hương lạ lùng từ mảnh giấy xanh ngọc.
Cô phải làm gì bây giờ?
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
**Im lặng**: Giả vờ như chưa nhận được tin nhắn, chờ đợi động thái tiếp theo từ người bí ẩn. 🛡️
An toàn
🔥
**Hỏi lại**: Nhắn tin hỏi "Ai vậy?" hoặc "Cậu là ai?". 🔥
Táo bạo
✨
**Troll lại**: Nhắn tin trêu chọc lại, ví dụ: "Tìm thấy cái gì? Tao vừa tìm thấy cục tẩy dưới ngăn bàn đó." ✨