"Trời ơi mày biết gì chưa? Ổng vừa thả tim story của tao!" — giọng của Tâm, bạn thân của mình, hớn hở như vừa phát hiện ra một viên kim cương lấp lánh. Nghe vậy, trái tim tôi đột nhiên nhảy lên một nhịp. "Ai?" Tôi hỏi, nhưng thực ra đã đoán được đó chính là Hải — hotboy số một trường THPT Phú Xuân mà cả ngôi trường này đều ngưỡng mộ.
"Hải đó, còn ai nữa? Mày biết không, tao phát hiện ra ổng cũng thích mấy cái meme hài hước như tao!" Tâm nháy mắt, miệng nở nụ cười tít mắt. Tôi nhắm nghiền mắt lại, tự hỏi tại sao tôi lại không dám nói cho Tâm biết rằng tôi vẫn đang ở trong tình trạng căng thẳng vì chính mình. "Trời ạ, mày không thấy mày đi với hotboy nào đó, cho tao selfie với nhé!" Tâm chọc tôi, khiến tôi chỉ còn biết cười gượng gạo.
Thật ra, tôi không phải là Phó Cửu — tiểu thư nhà giàu như mọi người nghĩ. Trong cái thân hình cao ráo, gương mặt ưa nhìn, là một cô gái đang cố gắng làm đàn ông để thoát khỏi những ánh nhìn soi mói của dư luận. Tên thật của tôi là Phó Cửu, nhưng từ khi vào trường này, tôi đã phải biến thành Phó Quốc, một hotboy mà ai cũng phải nể phục. Thời gian đầu, tôi chỉ muốn giả trai để tránh khỏi những bữa tiệc sang trọng mà gia đình sắp xếp cho tôi. Nhưng khi biến thành Phó Quốc, tôi không ngờ lại được yêu quý đến vậy.
Mỗi sáng, tôi đều phải đứng trước gương, chải sửa tóc cho thật bồng bềnh, mặc những bộ quần áo nam tính mà mình đã phải mượn tạm từ mấy đứa bạn trai trong lớp. "Chết mất thôi, ra đường có khi bị bắt cóc!" — tôi tự nhủ, nhưng lại lén mỉm cười khi nhìn thấy phản chiếu của mình trong gương. Ai mà nghĩ được, tôi lại thành hotboy quốc dân như thế này chứ?
Tôi bước xuống thang, gặp bố mẹ đang ăn sáng. "Con đi học đây!" — tôi nói, cố giữ giọng thật trầm. Bố mẹ chỉ gật đầu, không hề nghi ngờ gì về thân phận giấu diếm của tôi. Tôi thoát ra khỏi căn biệt thự xa hoa, hòa vào dòng người tấp nập trên đường phố, lòng rạo rực khi nghĩ đến những gì sắp diễn ra tại trường hôm nay.
Đến trường, tôi thấy Tâm đứng bên ngoài cổng, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với vẻ ngơ ngác. "Này, có tin gì mới à?" Tôi hỏi. "Hải vừa đăng ảnh lên Instagram, mày nhìn đi!" — Tâm hớn hở chỉ vào màn hình. Tôi ngó nghiêng, tim đập loạn nhịp khi nhìn thấy nụ cười của Hải và dòng chữ: "Cần một người bạn đồng hành trong chuyến đi này." Sự hồi hộp trong lòng càng tăng lên khi thấy bình luận bên dưới: "Mày định rủ ai vậy?"
