Mỗi sáng thứ Hai, trên bảng đen của lớp 11B lại xuất hiện một câu đố toán học được viết bằng phấn màu, kèm theo một dòng chữ bí ẩn. Ai là người đã tạo ra những "Mật Mã Bảng Đen" này, và mục đích của họ là gì? Nhóm học sinh cá biệt nhất lớp, dẫn đầu bởi thiên tài bướng bỉnh Minh Khôi, quyết tâm giải mã. Họ không ngờ rằng, đằng sau những con số và ký hiệu phức tạp là một câu chuyện tình yêu học trò đầy ngọt ngào, giấu kín từ thế hệ trước.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Phấn Màu Của Kẻ Giấu Mặt — Đọc thử miễn phí
Sáng thứ Hai đầu tuần, lớp 11B chào đón tuần mới bằng một thứ còn bí ẩn hơn cả đề thi Sử cuối kỳ: một mật mã viết bằng phấn màu trên bảng đen.
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên lanh lảnh, nhưng không đủ sức át đi tiếng ồn ào xôn xao của gần bốn mươi cái đầu đang chụm lại, mắt dán chặt vào tấm bảng đen quen thuộc. Thông thường, nó chỉ dính đầy bụi phấn trắng của tiết Toán hay những nét chữ nguệch ngoạc của đứa nào đó mượn viết bảng để vẽ bậy. Nhưng hôm nay thì khác. Ngay chính giữa bảng, một khối hình học phức tạp được vẽ bằng phấn xanh lá, những đường kẻ sắc sảo, tỉ mỉ đến đáng ngạc nhiên. Kèm theo đó là một dãy số lạ hoắc, trông như một phương trình vi phân được giản lược, viết bằng phấn vàng chanh rực rỡ. Và bên dưới, một dòng chữ viết tay nhỏ xíu, nghiêng nghiêng bằng phấn hồng nhạt: *“Tìm về lời thì thầm của gió.”*
Mùi phấn mới trộn lẫn với mùi nước lau sàn hơi hắc hắc vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh buổi sáng. Ánh nắng tháng chín yếu ớt lách qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch hoa cũ kỹ, làm nổi bật từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Lũ bạn đứa nào đứa nấy mắt tròn mắt dẹt, tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ.
“Trời đất ơi, cái gì đây? Ma làm à?” Hà Anh, đứa ngồi bàn ba dãy giữa, tóc buộc cao, mặt mũi xinh xắn nhưng lúc nào cũng là trùm cuối của mọi drama, thốt lên, tay vỗ đùi đánh đét một cái. Tiếng vỗ rõ to khiến mấy đứa gần đó giật mình. “Có đứa nào chơi lớn vậy?”
Huy, thằng bạn thân của Hà Anh và Minh Khôi, ngồi bàn đầu, mặt cắm vào màn hình điện thoại, ngón cái lướt thoăn thoắt trên Facebook. Nó ngẩng mặt lên, đôi mắt kính cận phản chiếu ánh sáng từ bảng đen. “Ghê vậy? Ai rảnh vậy trời? Thứ Hai đầu tuần mà bày trò này, hết nước chấm luôn!” Nó vừa nói vừa rút chiếc tai nghe Bluetooth ra khỏi tai, giọng điệu có vẻ nửa tò mò nửa hơi bực dọc vì bị gián đoạn trận game sáng sớm.
Ngay lúc đó, một bóng người cao lêu nghêu, tóc tai bù xù, áo sơ mi trắng sờn vai không nhét vào quần một cách chỉnh tề, lững thững bước vào lớp. Cặp sách vứt cái ‘bịch’ xuống bàn cuối dãy, gần cửa sổ. Đó là Minh Khôi. Thằng cha thiên tài Toán của lớp, nhưng cũng là đứa lì lợm, bướng bỉnh nhất, và thường xuyên góp mặt vào danh sách học sinh cá biệt được gửi về phòng giám thị.
“Lại trò gì đây?” Khôi nhướng mày, giọng lười nhác, nhưng ánh mắt nó đã dán chặt vào tấm bảng đen ngay lập tức, như có một lực hút vô hình nào đó. Đôi mắt ấy, ẩn sau mái tóc mái hơi dài che khuất, lúc nào cũng sáng rực một vẻ tinh quái và sắc sảo, đặc biệt là khi đối mặt với một vấn đề cần giải quyết. Nó không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng tiến lại gần bảng, đôi tay đút túi quần, dáng vẻ bất cần nhưng toàn bộ sự chú ý đã đổ dồn vào những nét phấn màu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mùi phấn mới và mùi gỗ cũ của khung bảng quyện vào nhau, Khôi hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng cảm nhận từng chi tiết nhỏ nhất. Ngón tay nó khẽ lướt qua không khí, như thể đang chạm vào từng đường kẻ, từng con số.
“Khôi ơi, mày xem đi, có phải bài Toán nào khó lắm không?” Hà Anh tò mò hỏi, nhưng nó không dám lại gần Khôi khi nó đang ‘nhập tâm’ như vậy. Ai cũng biết, khi Minh Khôi tập trung, tốt nhất là nên giữ khoảng cách an toàn.
“Toán cái gì mà Toán, nhìn như mật mã thì đúng hơn!” Huy phản bác, nó đã bỏ điện thoại xuống, giờ đã hoàn toàn bị thu hút bởi cái bảng. “Tao thấy có vẻ là tọa độ không gian... mà cái câu ‘Tìm về lời thì thầm của gió’ là sao trời? Thơ mộng ghê!” Nó bắt đầu cắn nhẹ đầu ngón tay, một thói quen khi nó suy nghĩ.
Mai, cô bạn ngồi ở góc lớp, luôn im lặng, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, đang nhẹ nhàng lật từng trang sách giáo khoa Hóa. Cô bé ngước mắt lên, ánh nhìn hiền lành lướt qua mọi người rồi dừng lại ở Khôi. “Có khi nào là thầy cô không? Kiểu ra đề bài đặc biệt cho lớp mình ấy?” Giọng Mai nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. Mùi giấy sách cũ và mùi mực mới từ cuốn vở của cô bé bay nhẹ trong không khí.
Minh Khôi không trả lời. Nó vẫn đứng đó, mắt không rời bảng. Đôi mày nó khẽ cau lại, đôi môi mím chặt. Đôi khi, nó lại lẩm bẩm vài con số, vài ký hiệu mà chỉ có nó mới hiểu. Tiếng quạt trần quay đều đều trên cao, tạo ra một âm thanh ù ù nhẹ, như đang thì thầm cùng với Khôi.
Cả lớp bắt đầu chia phe. Phe Hà Anh thì hào hứng đoán già đoán non, đứa thì bảo là ‘crush bí mật’ của đứa nào đó trong lớp, đứa thì lại nghi ngờ là ‘thủ phạm’ là một trong những ‘dân chơi’ của khối trên, bày trò để gây chú ý. Phe Huy thì lại cố gắng giải thích bằng những thuật ngữ công nghệ, ví dụ như ‘mật mã Caesar’ hay ‘mã hóa RSA’, nhưng rõ ràng là không ăn nhập gì với những ký hiệu trên bảng. Còn Mai thì chỉ lặng lẽ quan sát, như một nhà nghiên cứu đang thu thập dữ liệu.
Minh Khôi đột nhiên di chuyển. Nó lấy một cục phấn trắng từ hộp phấn trên bàn giáo viên, không nói không rằng, bắt đầu viết nguệch ngoạc lên một góc bảng trống. Tiếng phấn ken két trên nền bảng xanh, tạo ra một âm thanh chói tai nhưng đầy thu hút. Nó vẽ lại một phần của khối hình học, rồi thêm vào những đường kẻ, những ký hiệu riêng của nó. Mùi phấn nồng hơn, bay thẳng vào mũi mọi người.
“Ê Khôi, mày giải được hả?” Hà Anh mắt sáng rực, tò mò không chịu nổi. “Nhanh vậy sao? Mày đúng là thần đồng Toán mà!”
Khôi liếc xéo Hà Anh, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. “Thần đồng cái gì. Chỉ là nhìn thấy cái trò này hơi... thú vị thôi.” Nó ngừng lại, quay mặt về phía cả lớp, ánh mắt quét một lượt, đầy vẻ khiêu khích. “Mà công nhận, ai làm cái này đúng là có tâm. Hình như không đơn thuần là một bài Toán đâu.”
Tiếng chuông vào lớp lại một lần nữa vang lên, dài hơn, giục giã hơn. *Reng! Reng! Reng!* Lần này thì không thể chối từ được nữa. Cô Lan, giáo viên chủ nhiệm môn Văn, bước vào lớp. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô hòa lẫn với mùi phấn, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng. Cô đứng lại, mắt cũng dán vào bảng đen. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, không phải nụ cười khó chịu mà là một nụ cười đầy ẩn ý.
“Ồ, cái này thú vị thật đấy.” Cô Lan nhướn mày, nhìn một lượt cả lớp, rồi ánh mắt dừng lại ở Minh Khôi, người vẫn đang đứng cạnh bảng. “Ai là người đã viết lên đây nhỉ? Dù sao thì, cô cũng không xóa đâu. Ai giải được thì cuối tuần cô có phần thưởng đặc biệt.”
Cả lớp ồ lên một tiếng. Một phần thưởng đặc biệt từ cô Lan? Điều đó có nghĩa là cái ‘mật mã bảng đen’ này không phải là một trò đùa vô bổ, mà thực sự là một thứ gì đó có ý nghĩa. Điều này càng làm tăng thêm sự tò mò và quyết tâm của Minh Khôi.
Suốt tiết Văn, Khôi không hề tập trung. Nó ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, nhìn ra sân trường. Cây phượng già đứng sừng sững, những chiếc lá xanh non mới nhú lay động khe khẽ trong gió. Tiếng chim hót líu lo đâu đó. Nhưng tâm trí nó lại đang quay cuồng với những con số, những ký hiệu và đặc biệt là dòng chữ “Tìm về lời thì thầm của gió.” Nó cắn đầu bút chì, mắt liên tục liếc nhìn về phía bảng đen, nơi những nét phấn màu vẫn còn nguyên vẹn, như một lời thách thức. Nó vẽ nguệch ngoạc những hình khối tương tự vào vở, tô đi tô lại bằng cây bút chì cùn.
Huy ngồi bên trên, thỉnh thoảng lại quay xuống thì thầm với Khôi. “Ê Khôi, tao đã thử tìm mấy loại mật mã trên mạng rồi, nhưng không có cái nào khớp với hình dạng này hết. Có vẻ như nó được tự chế ra ấy.” Giọng nó nhỏ xíu, nhưng vẫn đủ để Khôi nghe rõ.
Hà Anh thì ngồi cạnh Mai, liên tục truyền giấy nhắn qua lại. “Mày nghĩ là ai? Tao đang nghi con bé lớp trưởng 11A. Nó cứ nhìn về phía lớp mình hoài á!” Mai chỉ lắc đầu nhẹ, đôi mắt vẫn dán vào sách, nhưng rõ ràng là cô bé cũng đang suy nghĩ về câu đố này.
Tiết học trôi qua nặng nề như chì. Khi chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, Minh Khôi là người đầu tiên bật dậy, tiến thẳng về phía bảng đen. Lần này, nó lấy hẳn một cây thước kẻ và một chiếc compa ra, bắt đầu đo đạc, vẽ lại một cách chính xác từng chi tiết của khối hình học.
“Khôi ơi, đi căng tin đi! Bụng tao biểu tình rồi nè!” Hà Anh than vãn, tay ôm bụng. “Hôm nay có trà sữa trân châu đường đen đó mày!”
“Mày với Huy cứ đi trước đi. Tao ở lại đây một lát.” Khôi không quay đầu lại, giọng điệu kiên quyết. Mùi trà sữa và đồ ăn vặt từ căng tin bắt đầu thoảng vào lớp, kích thích vị giác của những chiếc bụng đói, nhưng với Khôi, mùi phấn và gỗ cũ trên bảng đen mới là thứ thu hút nó nhất lúc này.
Huy và Hà Anh nhìn nhau, rồi cũng đành lôi Mai đi theo. “Thôi được rồi, mày cứ ở lại làm thám tử đi nha. Tụi tao đi làm nhiệm vụ ẩm thực đây!” Huy cười, vỗ vai Khôi một cái rồi kéo Hà Anh và Mai ra khỏi lớp.
Giờ ra chơi, sân trường ồn ào tiếng nói cười, tiếng la hét của mấy đứa đá bóng. Nhưng trong lớp 11B, chỉ còn lại Minh Khôi. Không khí trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt trần ù ù và tiếng bút chì của Khôi sột soạt trên giấy. Nó viết, nó xóa, nó lại viết. Đôi lúc nó lại nhắm mắt lại, như để hình dung ra cái hình khối phức tạp kia trong đầu. Tay nó run nhẹ, một dấu hiệu của sự tập trung cao độ và một chút bồn chồn.
Sau gần nửa tiếng đồng hồ, Khôi đột nhiên dừng lại. Nó nhìn chằm chằm vào những phép tính của mình, rồi lại ngước nhìn lên bảng đen. Một tia sáng lóe lên trong mắt nó.
“Đúng rồi!” Nó khẽ thốt lên, giọng nói hơi khàn. Nó đã giải được một phần của bài toán. Nó là một bài toán về tọa độ không gian, nhưng không phải để tìm một điểm hay một đường thẳng, mà là để tìm ra một chuỗi số. Chuỗi số này, khi được sắp xếp lại, tạo thành một dãy số điện thoại.
Khôi lập tức móc điện thoại ra, ngón tay run run bấm từng con số