Trên sân thượng cũ kỹ, nơi nắng chiều dát vàng từng bụi bám, là chốn trú
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lần đầu "vượt rào — Đọc thử miễn phí
Tim tôi rơi tõm xuống sàn khi cánh cửa sắt cũ kỹ của sân thượng chợt bật mở, và người đứng đó không phải là con An béo đang phì phèo kẹo cao su như mọi khi. Là Nam. Nguyễn Hoàng Nam. Crush quốc dân của cả khối 11, và cũng là cái tên mà tôi đã cẩn thận vẽ doodle trái tim đỏ chót xung quanh nó trên trang cuối quyển Vở Lý, ngay dưới dòng chữ “Đừng có coi lén, con An kia!”. Mắt tôi mở to như mắt mèo bị dọa, con ngươi run rẩy hết cỡ. Hóa ra, định nghĩa của “tận thế” không phải là ngày giáo viên toán trả bài kiểm tra cuối kỳ, mà là khoảnh khắc bạn bị bắt quả tang đang ở một mình trên sân thượng trường với crush, khi đáng lẽ bạn phải đang ngồi học Hình học không gian trong lớp.
Khoảng cách từ chỗ tôi đang ngồi bệt trên nền xi măng nứt nẻ, tựa lưng vào bức tường phủ đầy rêu phong, đến cánh cửa sắt là ước chừng mười mét. Mười mét ấy bỗng dài ra vô tận, và từng giây trôi qua như một năm ánh sáng. Nam đứng đó, cao hơn cái ngưỡng cửa một cái đầu, nắng chiều rọi thẳng vào người anh, biến anh thành một silhouette (bóng đen) vừa thần thánh vừa đáng sợ. Ánh mắt anh lướt qua tôi, dừng lại một chút, rồi dường như không quan tâm mà đảo quanh sân thượng, như thể anh đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Mũi tôi ngửi thấy mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi bị bỏ hoang, hòa lẫn với mùi khói thuốc lá phảng phất từ đâu đó bay lên, và giờ đây, cả mùi xà phòng giặt quần áo thoang thoảng từ áo đồng phục của Nam. Một mùi hương giản dị đến lạ, nhưng lại khiến trái tim tôi đập thình thịch, như một cái trống cái bị đánh búa tạ.
Tôi vội vã cúi gằm mặt xuống, giả vờ như mình đang nghiên cứu một con kiến lửa nào đó đang bò ngang qua đôi giày Converse bạc màu. "Không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình," tôi lẩm bẩm trong đầu, hy vọng phép thuật tàng hình sẽ tự động kích hoạt. Cổ họng tôi khô khốc, cảm giác như vừa nuốt cả một đống cát. Tôi cắn chặt môi dưới đến nỗi có thể cảm nhận được vị tanh tanh của máu, nhưng còn đau hơn là cảm giác hai bên tai tôi đang nóng bừng lên, đỏ lựng như hai quả cà chua chín ép. Tay tôi run lẩy bẩy, bấu chặt vào ống quần đồng phục. Tôi ước gì mình có thể biến thành không khí, hoặc tệ hơn, biến thành con kiến kia để chui tọt vào một cái kẽ hở nào đó.
"Cậu làm gì ở đây?"
Giọng Nam trầm ấm, nhưng không hề mang chút biểu cảm nào, như thể anh đang hỏi một câu hỏi vu vơ về thời tiết. Nhưng với tôi, nó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào của giám thị. Tôi giật bắn người, đầu đập nhẹ vào tường. "Ơ... dạ... em... em..." Tôi lắp bắp, từ ngữ cứ chạy lòng vòng trong cổ họng, không chịu chui ra. Mắt tôi vẫn dán chặt xuống đất, nhìn thấy đôi giày trắng của Nam đang tiến lại gần. Từng bước chân anh vang vọng trên nền xi măng, mỗi âm thanh như một nhát búa đóng vào trái tim tôi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Em tìm gì à?" Nam hỏi tiếp, giọng anh gần hơn, đủ để tôi nhận ra mùi hương dịu nhẹ từ chai nước xả vải của anh. Thật kì lạ, trong khoảnh khắc hoảng loạn tột độ này, tôi lại có thể phân tích được cả loại nước xả vải mà crush dùng. Đầu óc tôi đúng là có vấn đề rồi!
"Dạ không... em... em chỉ..." Tôi cố gắng nặn ra một câu trả lời hợp lý, nhưng chẳng có gì bật ra được ngoài những tiếng ấp úng. Tay tôi tự động đưa lên vuốt vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, một thói quen mỗi khi tôi cảm thấy bối rối hay lo lắng. Mái tóc tôi, vốn đã hơi bết dầu vì cả ngày đội mũ bảo hiểm, giờ đây càng thêm rối bời. Chắc trông tôi như con điên mất. Chết tiệt! Sao lại có thể xuất hiện trước crush trong bộ dạng thảm hại như thế này chứ?
Nam ngừng lại cách tôi khoảng một mét. Lúc này, tôi mới đủ dũng khí hé mắt nhìn lên một chút. Anh đang đứng nghiêng người, một tay đút túi quần, tay kia khẽ chạm vào bức tường rêu phong bên cạnh tôi. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó... tò mò? Tôi không chắc lắm, vì tôi chỉ dám nhìn lướt qua trong tích tắc rồi lại vội vã cụp mắt xuống, sợ rằng nếu nhìn lâu hơn một giây thì ánh mắt tôi sẽ hóa thành tia X và bắn thủng anh mất. Anh có hàng lông mi khá dài, và một cái nốt ruồi nhỏ xíu ngay dưới mắt phải. Chi tiết này, tôi đã thuộc nằm lòng từ hồi lớp 10, khi tôi bắt đầu "crush" anh sau một lần tình cờ thấy anh chơi bóng rổ ở sân trường dưới ánh nắng chiều vàng óng.
Sân thượng này là bí mật của tôi. Chốn riêng để trốn khỏi những buổi học Hóa khô khan, để đọc truyện tranh trinh thám dưới nắng, để nghe nhạc rock ầm ĩ mà không sợ bị má la, và đặc biệt nhất, là nơi để thở. Mùi ẩm mốc, mùi rêu phong, mùi nắng gắt, tất cả đều là hương vị của tự do đối với tôi. Cánh cửa sắt luôn được khóa chặt bằng một cái ổ khóa to đùng, nhưng tôi biết một cái lẫy nhỏ bị hỏng, chỉ cần kéo mạnh là có thể mở ra. An béo biết, và thỉnh thoảng nó cũng lên đây với tôi, mang theo một bịch bánh tráng trộn hay một ly trà sữa chân trâu đường đen to đùng. Nhưng hôm nay nó bị kẹt lại vì bài kiểm tra Hóa miệng đột xuất. Thế mà Nam lại ở đây. Anh biết cái lẫy hỏng đó à?
"Sân thượng này bị cấm mà," Nam nói, giọng anh có chút gì đó như đang đùa cợt, nhưng tôi không dám chắc. Tôi thấy tai mình nóng lên thêm mấy độ nữa. Đúng rồi, bị cấm. Nếu bị phát hiện, cả hai chúng tôi sẽ bị ghi vào sổ đầu bài, tệ hơn là mời phụ huynh. "Em... em biết," tôi lí nhí, cảm thấy mình ngu ngốc đến mức nào. "Nhưng mà... em chỉ muốn lên đây... hóng gió tí thôi." Tôi đánh liều ngẩng mặt lên, cố gắng trưng ra một vẻ mặt thật "nai tơ" và "vô tội." Nắng chiều đã ngả màu cam đậm, hắt lên khuôn mặt Nam, làm tôn lên những đường nét góc cạnh trên gương mặt anh. Mái tóc đen nhánh của anh hơi rủ xuống trán, tạo ra một bóng râm nhỏ trên đôi mắt anh, khiến tôi khó có thể đọc được suy nghĩ của anh.
Anh nhìn tôi, và lần này, ánh mắt anh không còn lướt qua nữa. Anh nhìn thẳng vào tôi. Tôi cảm thấy như bị đóng băng tại chỗ, toàn thân cứng đờ. Không gian xung quanh tôi dường như ngừng lại, chỉ còn lại âm thanh của nhịp tim tôi đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Trời ơi, làm ơn, đừng có hỏi tôi tên là gì, hoặc là tôi học lớp nào. Tôi thề là tôi sẽ ngất xỉu ngay tại đây mất.
"Thế à?" Nam nhếch mép, một nụ cười cực kỳ nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng nó đủ để khiến tôi cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Đôi mắt anh ánh lên vẻ tinh nghịch, một điều hiếm thấy đối với "crush quốc dân" của chúng tôi. "Tôi cũng lên đây hóng gió." Anh nói, rồi quay lưng lại, bước về phía lan can sắt cũ kỹ. Lưng anh rộng, vai anh vững chãi, và ánh nắng chiều vẽ một vầng sáng quanh người anh, khiến anh trông như một thiên thần lạc lối giữa sân thượng hoang tàn.
Tôi ngồi chết trân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh. Tôi không biết phải làm gì. Chạy trốn? Hay giả vờ như không có chuyện gì xảy ra? Đầu óc tôi quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Anh ta lên đây làm gì? Anh ta có nhận ra tôi không? Anh ta có cười tôi không? Hay anh ta đang âm thầm lên kế hoạch báo cáo giám thị?
Tôi khẽ khàng đứng dậy, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Mỗi cử động của tôi đều chậm rãi, như một tên trộm đang cố gắng đột nhập vào kho báu. Tôi nghĩ đến việc chuồn êm, đợi Nam đi rồi mình sẽ lẻn xuống. Nhưng đôi chân tôi dường như không nghe lời. Chúng cứ như bị đóng đinh xuống sàn vậy. Mùi bụi bặm, rêu mốc và nắng chiều vẫn quẩn quanh tôi, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một mùi hương khác, mùi hương của sự lo lắng và một chút... hi vọng mơ hồ.
Nam tựa người vào lan can, hai tay chống ra sau, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm hồng cả một khoảng trời Sài Gòn. Từng làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động mái tóc anh. Anh trông thật bình yên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang diễn ra trong đầu tôi. Tôi lại cúi xuống nhìn đôi giày của mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Thật ra, tôi đã từng tưởng tượng ra hàng ngàn viễn cảnh gặp gỡ Nam, từ việc tình cờ va vào nhau ở hành lang, đến việc anh ấy nhặt giúp tôi quyển sách bị rơi, hay thậm chí là một buổi tối hẹn hò dưới ánh nến lãng mạn (vâng, tôi biết, ảo tưởng sức mạnh). Nhưng chưa bao giờ, tôi tưởng tượng ra một kịch bản như thế này: bị bắt quả tang đang "trốn tiết" trên sân thượng cũ kỹ với crush.
"Nhìn gì đó?" Giọng Nam lại vang lên, đột ngột đến mức tôi giật bắn người lần nữa. Anh đã quay lại, và đang nhìn tôi với một nụ cười nửa miệng. Lần này, nụ cười ấy rõ ràng hơn, và tôi có thể thấy rõ vết lún đồng tiền nhỏ xíu trên má trái anh.
"Em... em không nhìn gì hết!" Tôi vội vàng chối, như một đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng bánh. Mặt tôi nóng ran, và tôi dám cá là nó đã chuyển từ màu cà chua chín ép sang màu củ cải đỏ rồi.
"Mặt cậu đỏ quá," Nam nói, tiếng cười khẽ thoát ra khỏi kẽ răng. "Không khỏe à?"
Trời ơi, anh ta đang trêu tôi đấy à? Hay anh ta thật sự nghĩ tôi không khỏe? Cảm xúc trong tôi cứ như một mớ bòng bong. Vừa muốn chui xuống đất, vừa muốn đấm vào mặt anh ta vì cái sự trêu chọc ấy, nhưng cũng vừa muốn ôm chầm lấy anh ta vì cái sự quan tâm (dù là giả vờ) đó. "Em... em bình thường!" Tôi gần như hét lên, nhưng âm thanh phát ra lại chỉ như một tiếng muỗi kêu.
Nam không nói gì nữa, chỉ mỉm cười và quay lại nhìn về phía chân trời. Khoảng khắc đó, tôi chợt nhận ra, mình không thể chạy trốn. Tôi bị mắc kẹt. Mắc kẹt giữa sân thượng này, giữa Nam, và giữa những cảm xúc hỗn độn đang bùng nổ trong tôi.
Tôi quyết định liều. Hít một hơi thật sâu, tôi bước đến chỗ lan can, cách Nam một khoảng an toàn. Sân thượng im lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua mấy tấm tôn mục nát và tiếng chim sẻ ríu rít từ xa. Bụi bám trên lan can sắt phủ một lớp dày đặc, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nhìn theo hướng mắt anh đang nhìn. Hoàng hôn Sài Gòn rực rỡ đến nao lòng, với đủ sắc độ từ cam cháy, hồng rực, đến tím than. Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, ánh đèn bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.
"Đẹp thật nhỉ," tôi buột miệng nói, tự nhiên đến mức tôi cũng ngạc nhiên. Nam quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh hơi giãn ra.
"Ừ," anh khẽ đáp. "Lên đây mới thấy hết được."
Chúng tôi im lặng một lúc. Một sự im lặng không hề khó chịu, mà là một sự im lặng dịu dàng, được lấp đầy bởi tiếng gió và ánh hoàng hôn. Tôi cảm thấy nỗi sợ hãi ban đầu của mình dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Thật ra, Nam không hề đáng sợ như tôi vẫn nghĩ. Anh chỉ... trầm tính thôi.
"Cậu hay lên đây à?" Tôi hỏi, lần này giọng tôi đã tự tin hơn một chút.
Nam gật đầu. "Cũng thỉnh thoảng. Từ hồi lớp 10." Anh nói, rồi ngập ngừng một chút. "Lớp học ngột ngạt quá."
Tôi mỉm cười. "Đúng rồi. Nhất là mấy tiết Toán, Lý, Hóa." Tôi thở dài. "Cái sân thượng này giống như... một nơi để thở vậy."
Nam nhìn tôi, và lần này, nụ cười trên môi anh rõ ràng hơn. "Tôi cũng nghĩ vậy."
Chúng tôi lại chìm vào im lặng. Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy áp lực nữa. Tôi cảm thấy như mình đang chia sẻ một bí mật nhỏ với anh, một bí mật chỉ hai chúng tôi biết. Mùi rêu phong, mùi ẩm mốc, mùi nắng chiều, giờ đây đã được thêm vào một mùi hương mới: mùi của một sự khởi đầu mơ hồ, đầy hứa hẹn.
Tôi nhìn sang Nam. Anh vẫn nhìn về phía chân trời, nhưng khóe môi anh vẫn cong lên một nụ cười nhẹ. Bỗng nhiên, tôi thấy tay anh khẽ động. Anh rút ra từ túi quần một cuốn sổ nhỏ và một cây bút chì. Anh lật trang, và tôi có thể thấy những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy tinh tế. Anh đang vẽ. Vẽ cảnh hoàng hôn.
Tôi đứng lặng người, nhìn anh vẽ. Từng nét chì của anh đều dứt khoát và tỉ mỉ. Anh vẽ một tòa nhà cao tầng, rồi một đám mây màu tím, rồi cả một chú chim đang sải cánh bay qua. Tôi không biết Nam lại có tài năng này. Anh luôn nổi tiếng với thành tích học tập xuất sắc và khả năng chơi bóng rổ cừ khôi. Nhưng vẽ? Đây là lần đầu tiên tôi biết.
"Cậu... vẽ đẹp thật đấy," tôi khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió.
Nam ngẩng đầu lên, hơi giật mình. "À... ừm... tôi chỉ vẽ cho vui thôi." Anh lại cười, và lần này, nụ cười ấy chân thành hơn bao giờ hết. "Cậu có muốn xem không?"
Tôi gật đầu lia lịa, quên cả việc phải giữ "thái độ cool ngầu" trước crush. Anh đưa cuốn sổ cho tôi. Trang giấy trắng tinh giờ đây đã tràn ngập một bức tranh hoàng hôn sống động, được phác họa bằng những nét chì đơn giản nhưng đầy cảm xúc. Tôi có thể cảm nhận được cái nắng gắt của chiều Sài Gòn, mùi khói bụi và cả sự tĩnh lặng của khoảnh khắc đó.
"Đẹp quá," tôi thì thầm. "Đẹp hơn cả thật."
Nam nhìn tôi, ánh mắt anh lấp lánh. "Cậu thích à?"
"Thích lắm!" Tôi nói, rồi chợt nhận ra mình hơi "lố." Vội vàng hạ giọng xuống, tôi nói thêm. "Ý em là... nó rất có hồn. Nhìn là biết người vẽ rất có tâm."
Nam bật cười, một tiếng cười nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian sân thượng. "Cảm ơn cậu." Anh nói, rồi nhận lại cuốn sổ từ tay tôi. Ngón tay anh khẽ chạm vào ngón tay tôi khi chúng tôi trao đổi cuốn sổ. Một cú chạm nhẹ, nhưng lại đủ để khiến cả người tôi rần rần. Da gà nổi lên khắp cánh tay, và tôi cảm thấy như có hàng ngàn tia điện nhỏ đang chạy dọc cơ thể mình.
Tiếng chuông tan học vang lên, đột ngột xé toạc bầu không khí