**
“Trời ơi, mày không thấy anh Huy đẹp trai sao? Mỗi lần nhìn thấy anh ấy là tim tao muốn bay ra khỏi người!” — Tâm nói với giọng đầy phấn khích, hai tay không ngừng vung vẩy như đang biểu diễn một tiết mục trên sân khấu. Tôi, Lan, chỉ biết gật đầu cười trừ. Thật ra, tôi không phải không biết đến sự cuốn hút của Huy. Anh ấy là một trong những chàng trai nổi bật nhất lớp 12A2, với nụ cười tỏa nắng và mái tóc hơi rối, như thể vừa mới chạy trong gió. Nhưng việc mơ ước về anh và việc dám nói chuyện, thậm chí là nhìn thẳng vào mắt anh, lại là hai chuyện hoàn toàn khác.
Chúng tôi vẫn đang ngồi trong lớp học nghẹt thở, nghe thầy giáo giảng bài về hình học không gian. Tôi mải mê cắn bút, ánh mắt lén lút nhìn về phía Huy. Anh ấy đang viết gì đó vào vở, tay chạm nhẹ vào tóc, làm tôi thấy lòng bối rối. “Bình thường mà!” — tôi lầm bầm, dù rõ ràng không bình thường chút nào. Mà thực tế thì, khi thấy Huy nhìn về phía tôi, tim tôi đập loạn nhịp, như thể muốn nhảy ra ngoài. Nhìn thấy Huy cười với ai khác, tôi cũng chỉ biết cắn chặt bút, giả vờ chăm chú vào bài giảng.
Giờ ra chơi, cả lớp đổ ra sân trường như một cơn lũ. Nắng Sài Gòn gắt gao, nhưng có vẻ như không ai để ý, vì mọi người đều hối hả tìm chỗ mua đồ ăn. Tâm kéo tôi lại quán trà sữa gần cổng trường. “Ê, tao thề, nếu mày không nói chuyện với Huy, tao sẽ không bao giờ tha cho mày đâu!” — cô ấy đe dọa. Tôi chỉ cười gượng gạo. “Mày biết mà, tao không đủ can đảm đâu!”
Trong khi Tâm gọi đồ uống, tôi đứng bên cạnh nhìn qua cửa kính quán. Bỗng một cơn gió thổi qua, mang theo mùi hương của những chiếc bánh ngọt, và… trời bỗng đổ mưa. Những giọt mưa đầu mùa rơi xuống, làm cho đường phố thêm phần lấp lánh, nhưng cũng làm cho tâm trạng tôi thêm nặng nề. “Xong rồi! Mưa rồi! Mày tính sao đây?” — Tâm hối thúc. Tôi chỉ biết nhìn ra ngoài, lòng chợt thấy nôn nao.
“Mình không mang áo mưa nữa...” — tôi thở dài, trong khi đám bạn bên cạnh đã tụm lại, cười nói vui vẻ, như thể không hề bận tâm đến thời tiết. “Thôi, đi về đi!” — Tâm kéo tôi chạy ra cổng. Nhưng khi ra đến nơi, tôi thấy Huy đứng đó, giữa mưa, không một chiếc ô, chỉ có chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng. Tim tôi đập thình thịch. Anh ấy... thật sự rất đẹp trai.
“Huy! Mày không mang ô à?” — tôi vô thức gọi lớn. Huy quay lại, ánh mắt sáng rực như ánh đèn. “À, ừ, anh quên mất.” — anh cười nhẹ, hai tay nhét vào túi quần. Tôi cảm thấy tim mình ngừng đập một giây, rồi lại như muốn nhảy ra ngoài. Tâm đứng bên cạnh, mắt sáng bừng như hai viên bi. “Mày đi cùng Huy đi! Tao về trước!” — Tâm nói, rồi không chờ tôi phản ứng, đã nhanh chóng chạy đi.
